Filed Under (Another Me) by B.l.u.e on 21-07-2010
Anh rất thích viết thư. Hồi anh còn học lớp 7, có cuộc thi viết thư UFO gì đó, anh cũng đăng kí tham gia. Chỉ tiếc là người ta tưởng anh nhờ Victor Hugo hay Alexandre Dumas viết, thế là họ không trao giải thưởng cho anh.
Anh và em chia tay. Anh mỗi ngày đều viết cho em một email. Trong đó toàn những bài nhạc mà anh nghĩ là em thích – những bài mà anh cả đời có lẽ cũng sẽ không bao giờ nghe, nhưng vẫn năn nỉ thằng bạn anh copy đầy một ổ cứng cho anh.

Hộp mail em, em đưa password người khác vào đọc. Anh chỉ biết được khi người đó đem khoe với một con bé, ừ, con bé này là bạn anh.
Từ đó, anh ngừng việc viết thư cho bất cứ ai.
***
Các tiệm ăn của người châu Á bên này, ở bàn tính tiền hay có cái lọ để bánh qui tráng miệng. Nó có tên là Fortune Cookies. Thật ra trong đó chỉ gồm cái bánh qui nhỏ, và một câu trích dẫn nào đó. Một ý tưởng hay đấy nhỉ?
Bữa nọ, anh tình cờ lấy được câu này trong cái bánh qui

Someone in your life needs a letter from you
Anh rất thích viết thư. Nếu em cảm thấy bực bội, khó chịu vì thế, thì nói anh, chứ đừng làm như cô ấy, anh buồn, nhé!
B.l.u.e
Filed Under (Another Me) by B.l.u.e on 16-11-2009

Tháng này là tháng của mùa đông, khi từng cơn gió lạnh tràn về khiến con người ta dù đã như con rùa rúc mình trong lớp áo dày cộm, đôi khi vẫn run run nhè nhẹ.
Tháng này là tháng của mùa đông, khi nhiều lúc, đột nhiên lại thèm cảm giác nắm chặt một bàn tay.
Tháng này là tháng của mùa đông, nhưng sao tôi lại nghe văng vẳng trong không gian sầu thẳm, tiếng của mùa thu đâu đó gọi vang về.
Hôm nay bước ra xe giữa tiết trời giá lạnh, tôi ngẩn người khi thấy lá vàng rơi. Lá rơi nhiều, nhiều lắm, rơi phủ kín kiếng xe, lại có những chiếc lá nghịch ngợm, xoay vòng trong không gian, tựa như thực vật nhỏ bé ấy đang nhảy điệu tiễn biệt mùa thu. Thu đi cho lá vàng bay…
Tôi lái xe đi giữa tiếng các anh già Led Zeppelin thủ thỉ ‘Stairway to heaven’, nhưng trong đầu chỉ nghĩ về những câu thơ bất hủ của Lưu Trọng Lư
Con nai vàng ngơ ngác
Đạp trên lá vàng khô
Tôi với tay hạ kiếng xe, vặn nhỏ thật nhỏ nhạc, và lắng tai nghe tiếng bánh xe lướt trên xác những chiếc lá thu đang nằm yên dưới lòng đường. Rào rạt, rào rạt, ngẩng đầu lên, lại thấy điệu vũ lá vàng rơi lả tả trên kiếng…
Tôi hít một hơi thật dài, nhưng không thể ngửi thấy hương thu, vì có lẽ, mùa đông đã giấu Hương của – tôi đi rồi…
161109
B.l.u.e