phép cộng, ông trăng và những con bò

Filed Under (Another Me) by B.l.u.e on 27-05-2010

Tagged Under :

Những ngày gần đây anh phấn đấu để trở thành một người chồng tốt. Phấn đấu kiểu này cực lắm, nếu không vì em (dù anh chưa biết là em nào) thì anh bỏ cuộc rồi đấy. À, nhắc cho rõ, phấn đấu ở đây là học nấu ăn ấy.
Sau vài ngày ăn toàn những món cao lương mỹ vị do tự tay mình chế biến như thịt bò khét lẹt, cơm nấu hơi khê, canh chua toàn nước… anh quyết định đổi không khí bằng cách ra ngoài ăn những món bình dân. Thế là anh và Charles lái xe đi chén BBQ.

***

Trên đường lái xe về, gió thổi lồng lộng. Charles đột nhiên nhìn anh gườm gườm và nói: Chuẩn bị, chuẩn bị tinh thần nghe bài hát tuyệt nhất thế gian.
Lại một bài hát heo như heo nữa – anh nghĩ.

Why can’t I get just one kiss?
Why can’t I get just one kiss?

Why can’t I get just one screw?
Why can’t I get just one screw?

Why can’t I get just one fuck?
Why can’t I get just one fuck?

Những bài hát hư hỏng, chỉ giành cho người hư hỏng nghe. Charles thì hư sẵn rồi, còn anh, vì anh nghe bài hư hỏng đó, nên anh mới hư theo.

Anh từng nói rằng ứ thèm nhớ em. Khi anh ngoan thì anh giữ lời. Khi anh hư, anh cố tình quên mất.

***

Charles có nhiều thú vui, có những thú vui tao nhã như bắn súng, lại có thú vui bạo lực như ngồi chơi với hai con chó nghịch ngợm. Lão ấy lại có những thú vui mà anh liệt vào hàng “heo lắm”. Như là thiên văn chẳng hạn.

Gọi là thiên văn cho oai, chứ thật ra là cả hai vác cái kính dòm trời (người ta gọi nó là kính viễn tưởng, nhầm, viễn vọng) ra đứng cạnh bể bơi, ngó khắp bầu trời, ngắm vẻ đẹp của những vì sao trong cái cảnh đôi lúc rét run người mỗi lần có cơn gió thổi qua.

Bữa đó, Charles giành kính đứng ngắm một ngôi sao có màu đỏ – mà ông cam đoan là UFO. Còn anh, dùng mắt thường ngắm trăng.

Trăng cô đơn, gió lạnh. Anh không lạnh, nhưng anh cô đơn.

***

Trên đường đi làm, anh đi ngang qua một đồng cỏ rất rộng, rộng ơi là rộng. Mỗi chiều về, khi mặt trời toả ra thứ ánh sáng nhàn nhạt, thường có một đàn bò nhởn nhơ gặm cỏ. Cái thái độ hết sức là nhởn nhơ của đàn bò, không hiểu sao, lại như một liều thuốc xoá tan đi mọi mệt nhọc, căng thẳng trong anh.

Đó là những phút hiếm hoi anh thấy lòng thanh thản, bình yên. Anh thấy dưới ánh hoàng hôn đẹp mê người ấy, như lời hứa, anh nắm tay em, ngồi ngắm – mặt trời lặn…

B.l.u.e

take me to bed or lose me forever

Filed Under (Another Me) by B.l.u.e on 21-05-2010

Tagged Under :

Charles lúc nào câu cửa miệng khi trò chuyện với những đồng nghiệp khác trong công ty cũng là: Tụi mình phải cải tạo thằng Hải, nó chả biết gì về văn hoá Mỹ. Thế là thực hiện ý định của mình, Charles lục trong mớ DVD cũ của mình ra những tác phẩm mà theo ý ông thì thằng trai Mỹ nào cũng biết.

Top Gun là một bộ phim mà thằng trai Mỹ thập niên 80 nào cũng khoái. Trời, sao Charles không nhận ra đây đã là năm 2010 rồi nhỉ? Dù sao, để khỏi làm lãng phí cái ý tốt đẹp của ông, tôi đành nằm bò ra sofa, vừa ngáp vừa cố nhai cho hết cuốn film đó.

Mỗi lần tới câu cliché nào, Charles đều gầm lên: đấy đấy, mày phải nhớ câu này. Có một đoạn mà nhân vật nữ trong film nói: take me to bed or lose me forever. Charles vỗ đùi đen đét và bảo tôi: mày gặp gái, chỉ cần nói câu này là đủ, mặc cho tôi nhìn ông với ánh mắt – mà – ai – cũng – biết – là – ánh – mắt – gì – đó (trời – ơi – đánh – kiểu – này – mỏi – tay – ghê).

**************

Bọn tôi đi ăn tiệm. Quán ăn Việt Nam có một cô bé rất xinh đứng ở bàn thu ngân. Thấy tôi lần nào tới cũng nhìn cô bé chăm chú, Charles và một tay khác cùng công ty bảo tôi:
- Mày ra dùng câu trong film Top Gun nói với con bé ấy đi.
Tôi lại nhìn cả hai bằng ánh mắt (mỏi tay rồi không đánh nữa đâu).
Charles nói tiếp:
- Mày nói câu đó, tao bao mày mấy bữa trưa liên tiếp.

Lòng tham ăn che mờ lí trí, tôi chầm chậm tiến lại gần cô bé ấy. Sau khi lấp bắp “take take take…” (theo Charles là đúng 17 lần – dù tôi không tin), tôi cũng hoàn thành câu đó: take take take, can I take a to-go box, please trong sự cười hô hố của mấy lão đồng nghiệp.

**************

Dù ý định thất bại nhưng tôi vẫn vui. À, tôi quên nói em biết, khi tôi đứng trước mặt cô bé ấy, tôi hoàn toàn quên em.

Em vui không?

-B.l.u.e

…như ly rượu đầy

Filed Under (Another Me) by B.l.u.e on 12-05-2010

Tagged Under :

Wine

Có rất nhiều người nghĩ rằng phải tỏ ra mình cô đơn vì đó là xu hướng thời đại. Những người đó mãi không thể hiểu cô đơn. Tôi chưa bao giờ muốn mình cô đơn, chỉ bởi vì tôi luôn phải nếm trải những nỗi cô đơn thật sự. Cô đơn hoàn toàn không dễ chịu chút nào.
Tôi sống trong đời được hơn 23 năm, kể từ khi có nhận thức, giây phút trống trải đối mặt với sự cô đơn luôn nhiều hơn lúc vui vẻ.

***

Tôi bắt đầu biết cô đơn là gì từ khi thấy những giọt nước mắt của mẹ. Theo thời gian, tôi càng ngày càng hiểu rõ cô đơn, những lúc nhà cửa ầm ỹ, bát đĩa bay loảng xoảng, tôi và chỉ mình tôi ngồi trong góc căn phòng tối.

Có một lần, người yêu đầu của tôi giận tôi vì lí do vớ vẩn nào đó, đúng dịp nhà tôi có chuyện. Tôi chỉ nói với cô: nhà H đang có chuyện, ngồi bên H tâm sự một xíu được không? Câu trả lời là không.

Tôi quen em. Và tôi xa em.
Xa em với tôi không đơn giản chỉ là mất đi một người yêu đúng nghĩa. Xa em đồng nghĩa với việc tôi lại bị bỏ lại một mình, ừ, chỉ một mình.

Có người hỏi tôi rằng, tại sao tôi lại chọc phá, tán tỉnh nhiều người thế. Tôi không tìm một người thay thế em – làm người yêu của tôi. Tôi chỉ tìm một người, có thể xoa dịu tôi…

…nhất là khi, tôi cảm thấy chán nản như lúc này.

Không còn ai. Không có ai.

-H

sometimes, it’s the boring stuff i remember the most

Filed Under (Another Me) by B.l.u.e on 02-05-2010

Tagged Under :

Tính anh vốn rất hậu đậu, quên trước quên sau. Anh từng bị gái chửi rất nhiều vì đang tán hươu tán vượn em nó, đột nhiên hỏi câu: à, mà em là đứa *** (kiểm duyệt) nào đấy nhỉ? Anh quên mất rồi!!!
Anh đi làm xa, chạy hơn 400km tới thành phố khác, mới phát hiện ra là mình quên nhiều thứ ở nhà. Tới sát giờ đi mới cuống cuồng chạy đi soạn đồ, đành chịu thôi. Trong những thứ anh quên, có thứ rất nhỏ nhặt như quên cái thẻ tín dụng-có-nhiều-tiền hơn ở nhà, cho tới thứ to và quan trọng như hộp bao cao su mới mua (mà chưa có dịp xài).

***

Anh nằm trên sofa một mình, trong căn nhà rộng vắng lặng, cùng với hai chú chó đang lim dim trong lòng. Cả ngày tắm hồn mình trong những giai điệu đầy mê hoặc, những lời ca thơ mộng do Bảo Thy và Ưng Hoàng Phúc trình diễn, đột nhiên anh nhớ những bài rock n roll của King Elvis điên cuồng. Có lẽ, chỉ những bài đó, cùng chai Chili Beer đang uống dở, mới có thể khiến anh thấy đỡ trống vắng một xíu.

Anh luồn tay vào ba lô, cố lôi ra cái ổ cứng di động chứa kha khá nhạc của mình. Thình lình, một cái khỉ quái quỉ gì đó lăn ra theo…

***

Ngày sinh nhật anh hai năm trước, H tặng nó cho anh. H bảo nó giống anh, vì nó là con heo, anh cũng là con heo (Thật ra, ngoài cái tật dùng từ “heo” hơi nhiều, thì anh chả có gì giống heo cả). Nó là một cặp heo, một con trắng, một con đen. H giữ lại con trắng, con đen để anh.

Anh mỉm cười rất nhiều: cám ơn em, đây là món quà tuyệt vời nhất mà anh có dù trong lòng nghĩ such a boring stuff… Anh qua cái tuổi đêm ngủ phải có gấu bông từ lâu lắm rồi. Anh cũng không phải gái để heo trên bàn học, treo trên màn hình laptop, hay nhét trong cái cặp đựng đầy sách vở mà anh vẫn vác theo mình bốn năm đại học. Vì thế, khi về nhà, anh tống ngay nó vào góc tủ.

***

Thế mà, lạ thay, anh chưa từng “bỏ quên” nó. Anh đi đâu cũng thế, từ Việt Nam qua Mỹ, từ nhà mình tới chỗ làm, quên nhiều thứ, nhưng chưa từng “bỏ quên” được nó…

…cũng như anh chưa bao giờ “bỏ quên” được những kỉ niệm về em.

’cause sometimes, it’s the boring stuff i remember the most

020510
B.l.u.e

i don’t wanna lose your love tonight…

Filed Under (Another Me, Music) by B.l.u.e on 19-04-2010

Tagged Under :

Road

Điều thích nhất khi lái xe hay ngồi trong xe là chạy với tốc độ cao (thường là vượt hơn con số chỉ trên biển Speed Limit nhiều) với cửa kính mở toang, hứng những cơn gió lạnh buổi sáng tấp thẳng vào mặt, và gào lên theo những điệu nhạc phát ra ầm ĩ từ dàn loa trên xe.

Ông phó giám đốc Charles, người mà sáng nào cũng chở tôi từ chỗ ở tới công ty, là một trong những tay hài hước nhất mà tôi từng biết. Ngày nào cũng như ngày nào, khi đang phóng điên cuồng trên highway, ông và tôi đều gào thật to theo các giai điệu của thập niên 80 – những bài mà tuổi đời của nó lớn hơn của tôi nhiều lắm. Tôi không thích lắm thứ Pop Rock hay Rock ‘n Roll ở “thời hoa lửa” của Charles. Nhưng thú thật là có những bài mang lại cho tôi sự hào hứng bất ngờ. À, thêm ly Starbucks nóng hổi tuyệt vời nữa chứ!

List nhạc của Charles nhiều lắm, mặc dù ông thích nhất là The Police, nhưng buổi nào cũng phải có bài Your Love của The Outfield để kết thúc quãng đường khá dài từ chỗ ở tới công ty, cả ông và tôi mới chịu được.

Mặc kệ người đi đường nhiều khi dòm ngó, tôi vẫn khoái hát thật là to câu hay nhất trong bài đó “I don’t wanna lose your love tonight…”

***

Charles hỏi tôi: “You still remember her, don’t you?”

Im lặng.

Hôm qua tôi đọc blog em, thấy tâm trạng em không tốt. Tôi dù có ra sao đi nữa cũng chưa thể ngừng quan tâm em được. Tôi vẫn là tôi, chỉ có em và cách trả lời những câu hỏi thăm của tôi là khác. Hoàn toàn khác…

***

Liệu có còn gì để mất?

B.l.u.e