Sài Gòn của em

Filed Under (Another Me, Việt Nam) by B.l.u.e on 12-07-2010

Tagged Under : ,

Em gọi tôi là Sài Gòn của em, nhưng tôi chưa hề gọi em lại là Hà Nội của anh. Việt Nam chỉ có một thủ đô Hà Nội, không có nghĩa là tôi chỉ có quyền gọi duy nhất một-cô-bé-nào-đó là Hà Nội của anh. Không, không ai cản được tôi nếu tôi muốn. Tôi không gọi, chỉ vì tôi thành thật.

***

Em buzz YM đúng lúc tôi đang loay hoay quét nhà. Khi tôi ngó vào màn hình máy tính thì em đã out, chỉ còn vài dòng chữ để lại:

Sài Gòn của em!
Em không chờ anh, em sắp lấy chồng…

Tôi nhắn vội em câu thơ của Đồng Đức Bốn: em có bỏ chồng về ở với tôi không? từ đó đến giờ, và chưa thấy em trả lời. Có thể em quá bận bịu với việc chuẩn bị tổ chức đám cưới. Hoặc giả chồng em – một con quái vật hung tợn, cấm không cho em vào YM để chat với tôi. (À, tôi không biết mặt chồng sắp cưới của em, nhưng tôi mặc định tất cả người yêu hiện tại của người yêu cũ của tôi ngày xưa đều là quái vật hung tợn. Và tôi, đau đớn thay, đã thua trong công cuộc đi hái nấm để giải cứu công chúa – là em, dù không phải em nào tôi quen cũng xinh như công chúa).

***

Cô bé Hà Nội kia, tôi chắc là chỉ tầm vài tháng sau là cô đã quên ngay việc cô từng gọi một thằng con trai xa lạ nào đó là “Sài Gòn của em”.

Còn tôi, tôi là người thành thật. Người thành thật có thể tán hơn một cô gái tại một thời điểm. Nhưng người thành thật thì không thể gọi hơn một cô là Hà Nội của anh. Chính ra là phải dùng từ “nào khác”. Mà thôi, đằng nào cũng quan trọng quái gì đâu.

B.l.u.e

Một năm ở xứ sở cờ hoa

Filed Under (Another Me, Việt Nam) by B.l.u.e on 03-07-2010

Tagged Under : , ,

Đường lối và cương lĩnh cách mạng của các cụ Mác Lênin có chửi bọn tư bản giãy chết đến đâu đi nữa thì cũng khó có thể khiến người ta phủ nhận một điều: những xứ sở nơi trời tây là thứ ánh sáng chói rực rỡ, hay như một cái hồ không đáy luôn cuốn hút ước mơ, mong mỏi của bao triệu con người ở khắp nơi trên thế giới.

Đối với Mỹ – kẻ không phải cầm đầu nhưng lại là tên sừng sỏ nhất, thì điều đó lại càng đúng. Người ta hay nói về giấc mơ Mỹ. Người ta biện hộ cho việc mình muốn đặt chân tới đây bằng nhiều mĩ từ khác nhau (vì vốn trên đời có kẻ nào vui khi bị gán ghép là sính ngoại, chạy theo thứ hào nhoáng, phù hoa… đâu chứ?).

I dreamed a dream – một năm như bóng câu qua cửa sổ, giấc mơ Mỹ của riêng tôi vẫn đang tiếp tục – giấc mơ không hoàn toàn chỉ có hình dáng của bà bụt, ông tiên… mà còn có những tháng ngày buồn bã, thất vọng…

***

Tôi đặt chân đến Mỹ với không một cái gì trong tay – ngoài bằng cử nhân (chưa kịp lấy) ở Việt Nam – mà ai cũng bảo là sẽ chẳng được công nhận. Houston chào đón tôi bằng một bầu trời xám ngắt, bằng cơn mưa không nặng hạt nhưng đọng lại thành những vệt dài trên cửa kính xe như đang khóc theo điệu bài hát Thành phố buồn mà radio đài người Việt đang phát.

Khi đặt chân xuống sân bay, hành lý của tất cả mọi người đều đi qua, chỉ hàng hóa của chúng tôi bị giữ lại. Những cái áo, đôi giày… vừa mua ở Việt Nam, bị hải quan sân bay – một lão già Trung Quốc cau có, khó chịu – qui cho là đem sang Mỹ buôn bán mà không khai, để trốn thuế. Bằng thứ tiếng Anh lõm bõm của mình, tôi bảo tay đó:
- Cái áo này có tầm 8$, anh nghĩ chúng tôi bán lại được bao nhiêu?
Bao nhiêu hải quan sân bay quanh đó đều đồng ý, chỉ có lão già đó trả lời:
- Tao không tin được bọn người Việt Nam.

Ôi thương thay cho cái suy nghĩ đầy thiên kiến của một người đầu đã được hai thứ tóc. Tôi định nói lại tiếp thì lão ấy nói:
- Đây là Mỹ. Chịu thì vào, còn không thì quay lại.
Thế là chúng tôi phải để hành lý lại, cứ chui tọt vào nước Mỹ đã rồi tính gì tính. (Tất nhiên là sau này, khi sân bay thuê người kiểm định giá trị tài sản, chúng tôi lấy lại mớ hành lý đó không một chút khó khăn gì). Đấy, cái giấc mơ Mỹ của tôi bắt đầu bằng một hành động đầy phân biệt – dân – tộc như thế (dù ông ta cũng chỉ là người Châu Á – da vàng, mũi tẹt như tôi, hay ông nghĩ đất nước ông đứng ở vị trí cao hẳn hơn?)

***

Nhắc lại, tôi qua đây khi vừa tốt nghiệp đại học được một tháng, với tấm bằng nhờ bạn bè hết lòng kéo lên, được đúng 7.000000001. Thật may mắn.
Tôi qua đây đúng lúc kinh tế Mỹ đang tụt dốc không phanh – mà tôi dám chắc là chỉ thua cái tốc độ tôi cởi đồ con gái thôi. Các cậu dì của tôi lớn lên ở đây, tốt nghiệp đại học bên này, làm việc đã bao nhiêu năm, nhưng người thì thất nghiệp, người thì lo ngay ngáy sắp bị mất việc.

Thế là tôi đi xin một chân chạy bàn, và ôn thi GRE để gắng thi vào cao học.

GRE là một bài thi rất chó chết, ngay cả dân bản xứ còn thấy khó nhằn (đâu như nếu học ở trung tâm ngốn hơn 2000 Mỹ kim), huống hồ là một người đến từ đất nước mà tiếng Anh không phải tiếng mẹ đẻ như tôi.

Tôi làm phục vụ bàn ở một nhà hàng Việt Nam, công việc cũng không có gì nặng nhọc, nhưng cũng chỉ làm được có tầm một tháng là nghỉ, lí do nhà hàng ế quá, dạo này kinh tế xuống, dân Việt mình tiết kiệm toàn mang theo đồ ăn đi làm, ít hẳn người buổi trưa ra ngoài ăn.

Thế là tôi lại chỉ ở nhà học ôn thi GRE. Mà cái sự học đó cũng chắn ngắt, ngồi cả ngày ở thư viện, gắng nhét vào đầu hơn 70 từ tiếng Anh (mà toàn lạ hoắc lạ hươ)/ ngày, trong khi xung quanh toàn các bé gái teen cười cười nói nói bàn về anh người sói, anh ma cà rồng, chị gái ngu ngốc…

Cứ ở nhà chỉ đi đi lại lại học học hành hành (và chả biết khi nào mới xong), cái chán nhất không phải là cái nhìn của mọi người. Đôi khi có những người bà con xa – mà nếu không qua đây thì tôi thề là tôi sẽ chẳng bao giờ biết, nhìn tôi với ánh mắt giả vờ như quan tâm: ôi, đâu có ai bên đây ngồi không thế cháu, cháu phải kiếm việc gì làm chứ… Cô/ chú/ bác sống bên này lâu rồi nên biết. Bằng đại học ở Việt Nam ai công nhận đâu mà cháu đòi học cao học. Tôi thì ngoài gái nói anh làm tình với em nhé tôi còn quan tâm, còn lại xem như cỏ rác, à mà đổ rác cũng tốn tiền, thôi xem như gió thổi vậy. Do thế, cái tôi thấy chán nhất là chính bản thân tôi. Cứ ngồi không thế, nhìn ba mẹ và em gái cực khổ đi làm, đôi khi cũng tệ lắm.

***

Tôi cũng thử gửi đơn xin vào vài chỗ làm về công nghệ thông tin. Nhưng như đã nói, chẳng việc gì trong cả chục lá đơn apply, người ta chú ý tới một thằng học đại học mà chả ai biết là đại học gì, gọi điện thoại thì nói chữ được chữ không. Thế là nộp cho có thôi, tôi cũng chả hi vọng nhiều.

Rồi tôi nhận được email từ một công ty ở Dallas, với link bài test kiến thức chuyên môn. Tôi hoàn thành chẳng khó khăn gì (trời ơi, tôi đạt điểm cao nhất luôn cơ đấy). Thế là công ty đó mua vé máy bay cho tôi tới phỏng vấn. Sau đó là thuê khách sạn cho tôi ở 3 tuần trong thời gian thử việc.

Quá trình thử việc diễn ra thật may mắn. Tôi nhận được offer chính thức. Ngày đó tôi mừng ơi là mừng. Chẳng có bà bụt, ông tiên nào hóa đũa thần vào giấc mơ, chỉ có những đêm thức trắng, ngồi code đến mỏi nhừ cả tay, đau cả mắt mà thôi…

Cùng thời điểm này, ba mẹ tôi cũng có việc làm (cũng gọi là khá đối với những người mới qua), em tôi xin được vào học college. Thật may…

***

Một năm chỉ hơn 1000 từ tóm tắt, nói ít không phải ít, nói nhiều cũng đủ là khá nhiều. Cái giấc mơ Mỹ của riêng tôi vẫn chưa thể dừng, tôi sẽ vẫn còn phải mơ tiếp và bước tiếp.

***

Giấc mơ Mỹ của tôi, không có bóng em…

030710
B.l.u.e

nothing else matters

Filed Under (Another Me) by B.l.u.e on 22-06-2010

Tagged Under : ,

Pantera – band thrash mà em thích chỉ sau Megadeth, có một bài tên là Cemetery Gates rất hay. Trên đường đi làm về, em đi ngang qua một nghĩa trang. Lần nào chuẩn bị tới đó, em cũng canh chỉnh bài này (dĩ nhiên là trừ lúc em quên). Bài “Cemetery Gates” có một câu mà lần nào nghe, em cũng rất buồn:

You left me incomplete
All alone as the memories still remain

***

Cô ấy quay đi, bỏ lại một em không trọn vẹn. Mặc dù em vẫn là em, hiền lành cộng với tài ba, dễ thương lại thêm ngoan ngoãn, nhưng em biết, đã có gì đó trong em bị đánh cắp đi.
Kể từ khi cô ấy xa em, những cuốn sách đầy chữ duy nhất em đọc là sách phục vụ cho việc học và các tiểu thuyết tiên hiệp đầy rẫy trên mạng.
Kể từ khi em xa cô ấy, em nghe rock ít hẳn đi. Hay nói đúng ra là em không nghe rock một mình nữa.

***

Chiều nay, lục lại mớ quần áo tìm cho mình cái áo Pantera mới mua để mặc đi xem rock, em thấy cái áo quây của cô ấy. Là của cô ấy, chứ không phải của cô gái nào khác. Em biết thế, dù cho em không thể ngửi ra cái mùi quen thuộc của cô ấy (mà thật ra, em cũng quên rồi).

Old stuff brings back old memory…

***

Em nghe James đánh guitar thùng rất nhẹ nhàng và hát Nothing else matters. Em cúi đầu, lắc thật mạnh. Người ta nhìn vào sẽ không biết là mắt em đang rất buồn, đâu nhỉ?

***

Em đọc blog cô ấy, thấy cô ấy có vẻ buồn. Em gửi tin nhắn ngoài YM, không thấy cô ấy reply.

Là do cô ấy, hay do YM nhỉ?

À, dù sao, cũng là nothing else matters

B.l.u.e

một vùng mây trắng, bay đi tìm nhau…

Filed Under (Another Me) by B.l.u.e on 20-06-2010

Tagged Under : ,

Texas Road

Em rời nhà lúc trời trưa gắt nắng. Lái xe giữa cái nóng khắc nghiệt của Texas, mặc dù trong xe đã mở điều hòa tối đa, một tay ôm vô-lăng, một tay cầm chai ca-fe mát lạnh, em vẫn thấy nóng bức và khó chịu. Điểm an ủi duy nhất là trời xanh, và rất đẹp.

Em đã kể là mây hôm nay cũng rất trắng, và gợi cảm, chưa nhỉ? Ừ, hôm nay em mới để ý, mây lúc nào cũng vui đùa trước cửa kính xe phía trước của em. Mây rất trắng, rất gợi cảm, mây như muốn nói với em: Em là mây, em luôn dõi theo anh!

***

Em với tay chỉnh bài nhạc của nhạc sĩ Quốc Dũng “Anh đã thấy mùa xuân chưa?” Dạ Hương hát. Thật ra ban đầu em nghe thì nghĩ rằng Tuấn Ngọc hát hay nhất, sau bác Bắc tathy giới thiệu bài trên, em mới thấy tầm nhìn mình nông cạn. Dạ Hương hát, mê ngay từ những câu đầu luôn ấy chứ.

***
Một vùng mây trắng, bay đi tìm nhau…

Em ước mình là mây.
Nếu em là mây, em sẽ đi tìm cô ấy. Nếu em là mây, em chỉ cần lộn một vòng, như vận động viên thể dục dụng cụ, thế là đã ở ngay nửa vòng trái đất bên kia. Em sẽ kiếm sợi dây buộc mình vào hàng cây trước cửa nhà cô ấy, để gió khỏi cuốn em đi, để em chờ và thấy cô ấy bước từ nhà ra.
Nếu em là mây, em sẽ nhờ gió thổi em lên thật cao, em sẽ nói hơi nước hòa vào em. Em sẽ sơn lên mình một lớp màu đen thật đen. Và rồi em sẽ thành mưa. Em sẽ rớt lên mi mắt, rớt lên đôi má, rớt lên bờ môi; và lên khe ngực của cô ấy.

Em còn nhớ mọi thứ về cô ấy, nhưng em đã quên đi mùi ngực cô ấy chín tới…. Em thích mùi đó lắm. Giá em là mây dù chỉ trong giây lát, để em một lần nữa chạm lại cái hương vị đê mê quên người ấy.

***

Nhưng em chẳng phải là mây, nên em đành ngồi đây, cười, và hát…

Một vùng mây trắng, bay đi tìm nhau…

B.l.u.e

ai nhớ ngàn năm một ngón tay…

Filed Under (Another Me) by B.l.u.e on 30-05-2010

Tagged Under : , ,

Anh xấu. Đó là điều đau đớn mà anh thừa nhận, dù đôi khi anh hay tự thủ dâm tinh thần rằng phải loài gái vớ va vớ vẩn đâu mà cứ suốt ngày quan tâm tới nhan sắc. Nhưng anh tự thừa nhận thế. Hai điều hiếm hoi anh hài lòng ở mình là chiều cao 1m78 và đôi bàn tay thon dài của mình.

***

Khi còn quen em, điều anh thích nhất khi chat webcam với em là việc em cứ phụng phịu đôi má béo ú của mình, giọng đầy nhõng nhẽo ngọng ngịu nói:
- Ghét ghê! Người gì đâu mà tay dài và thon còn hơn tay con gái á.
Trăm lần như một, anh sẽ trả lời:
- Chứ đâu tay ngắn cũn cỡn lại mũm mĩm như tay em
và vội chèn thêm câu – mà nếu bọn bạn anh nghe, ắt sẽ gọi là lừa tình:
- Tay anh thon và dài, để nắm tay em cho chặt á…

***

Khi còn quen em, anh thích cách em nghiêm túc nhìn anh và nói:
- Sau này chán nhau, chỉ cần nhắm mắt lại, chớ đừng buông tay nhau ra…

Anh và em chia tay hoàn toàn là lỗi của anh. Em buông tay anh ra trước, nhưng tại anh, bàn tay anh quá thon dài và mỏng manh, không đủ sức níu giữ em.

Khi nghe tiếng em nức nở nói lời xin lỗi, cũng như khi gọi em chỉ để nói với em một câu khe khẽ: thank you for loving me… anh đều nhìn bàn tay anh đến xuất thần.

Buông nhau ra thật rồi.

***

Công ty anh ai cũng ngạc nhiên hỏi anh: mày khùng hay sao mà tháng nào cũng lái hơn 1000 miles chỉ để chạy về nhà rồi chạy lên.

Lái xe 8 tiếng cả đi cả về hoàn toàn không bao giờ là công việc gây hứng thú, trái lại nó luôn làm cho người anh rã rời. Cứ mỗi lần nghĩ tới đoạn đường đó, anh chỉ muốn phát ốm. Ban đầu anh không tìm được câu trả lời nào thích hợp mỗi khi có ai hỏi câu đó. Chả thằng con trai nào thừa nhận là nhớ mẹ trước mặt người khác.

Hôm nay ăn tối xong, ngồi với mẹ ngoài sofa. Ngoài trời mưa gió bão bùng, sấm chớp sáng cả bầu trời. Đã bao lâu rồi, khi nắm tay mẹ, anh mới nhận ra, bàn tay mẹ gầy quá, nhỏ quá, lại sần sùi đầy những vết chai…

1000 miles / tháng, 16 tiếng lái xe đi về / tháng, chỉ để nắm chặt bàn tay mẹ. Lí do đó là đủ…

Góc phố còn treo đôi mắt bão
Ai nhớ ngàn năm một ngón tay…

(Du Tử Lê)

300510
B.l.u.e

Tay anh :” />