Có đôi khi thèm một li cafe rất nhẹ…

Filed Under (Another Me, Việt Nam) by B.l.u.e on 27-01-2010

Tagged Under : ,

Cảm xúc là thứ gì đó nằm ngoài khả năng định nghĩa và nhận thức của con người, hay chí ít ra là với anh. Có đôi khi, chỉ cần những gì gợi nhớ rất xa xôi, đã đủ khiến anh bần thần ngồi nghĩ lại. Lại có những khi, mọi thứ như các mảnh ghép mơ hồ, từng miếng, từng miếng ghép lại, đến khi tạo thành một hình ảnh gần như hoàn chỉnh, thì khi đó hằng hà vô số cảm giác mới chịu ùa về.

Anh ngồi ở tầng 3 thư viện, ngay cạnh cửa sổ, nhìn ra ngoài là hàng thông thẳng tắp và xanh biếc. Anh lại nhớ những lần cũng ngồi phóng thẳng tầm mắt lên phía trên, để thấy ẩn hiện giữa những tán cây là màu bầu trời xanh thăm thẳm. Chỉ tiếc là anh không hình dung rõ, cái hình ảnh ấy nó đến từ vùng kí ức nào.

Từ khi qua đây, anh bỏ dần thói quen uống cafe. Bởi với anh, cafe không phải là thức uống, nó là thứ gì đó gần như nghệ thuật của sự thưởng thức. Nghĩa là phải đi kèm với rất nhiều yếu tố khác mới có nghĩa.

Nhà anh ngày đó bán cafe, đủ loại cafe. Anh thích nhất cái cảm giác mở tủ cafe, bên trong là những hột cafe tròn trịa, đen bóng, thò đầu vào hít một hơi. Hương cafe đôi khi rất nồng, đôi khi rất nhẹ, có lúc lại cảm giác hương cafe rất ngọt.

Anh uống cafe theo một kiểu tạm gọi là khác người: chấm cái thìa vào li cafe, và đưa lên miệng mút từ từ, để cảm nhận đến tường tận cái vị đắng ở đầu môi, theo sau là vị ngọt trong cuống họng ấy. Đa phần, anh chưa mút hết li cafe thì đá đã tan ra nhạt thếch rồi. Một cách uống cafe rất gái, chẹp chẹp.

Cafe có đôi khi là một sự im lặng, một sự lắng đọng. Đó là khi anh ngồi trong quán cafe rock, giữa tiếng nhạc chát chúa, giữa vị đắng cùng cực của li cafe đen không đường, là hình ảnh và nỗi nhớ cô êm dịu. Có khi ngược lại, khi những bản rock ballad thủ thỉ bên tai, cafe sữa ngọt lịm, lại vẫn là cô đi kèm với tình cảm và nỗi nhớ như những con sóng xô trào, hò reo không ngớt. Những thái cực khác nhau xoay quanh anh – cafe – và cô.

Cafe có đôi khi chỉ thuần khiết là niềm vui. Đó là những buổi cafe chung với nhóm bạn, dù ở một quán mắc tiền, hay chỉ những quán cóc, những vỉa hè liêu xiêu đến bình dị. Anh khi ở đó vẫn nhớ cô (anh thì có khi nào thôi nhớ cô?), nhưng nỗi nhớ hòa vào tiếng cười, sự ấm áp của đám bạn xung quanh, tạo thành một thứ cảm giác mà dường như được tạo ra chỉ cho anh. Đơn giản đó hoàn toàn là cảm giác của anh.

Qua đây, anh không tìm được sự im lặng, cũng không tìm được niềm vui thuần khiết khi thưởng thức cafe. Vì thế nên anh không uống. Đó không phải là do hình ảnh cô phai mờ trong anh, hay tim anh không còn đập loạn lên khi nghĩ về cô, mà có lẽ, cái li cafe rất nhẹ ấy, Sài Gòn ích kỉ đã lén đăng kí nhãn hiệu độc quyền và giữ chặt trong vòng tay nó mất rồi.

Ừ, có đôi khi, anh thèm một li cafe rất nhẹ…

Cụ già chơi vĩ cầm - ảnh của Luộc Tathy

Ảnh “cụ già chơi vĩ cầm ở cafe Hàn Thuyên” – Luộc Tathy

270110
B.l.u.e

hi`

Filed Under (Another Me) by B.l.u.e on 15-01-2010

Tagged Under :

Anh buồn lắm, chỉ nghĩ tới việc kiếp này, dù có cố gắng như thế nào cũng sẽ không thể nào có em, thì đến khóc cũng còn không làm được nữa là…

160110
B.l.u.e

có người lòng như khăn mới thêu…

Filed Under (Another Me) by B.l.u.e on 01-01-2010

Tagged Under : , ,

Hôm nay tình cờ thấy status của một người bạn trên Facebook, mới giật mình nhận ra, đã qua một khoảng mười năm…

Chẳng biết sao, ngay lúc ấy, tôi liên tưởng tới bài hát mà tôi thích nhất của cố nhạc sĩ Trịnh Công Sơn – bài “Có một giòng sông đã qua đời”

- Thế là lại bắt đầu qua một thập kỉ mới.

Hôm nay tôi nói câu này khá nhiều lần. Bỗng dưng rùng mình khi nghĩ rằng, lúc mình 32 tuổi, mình sẽ lại nói câu trên trong tình huống nào.

Sẽ ngồi trên ghế sofa, nhìn cảnh pháo hoa trên TV, một tay xoa đầu thằng nhóc, một tay choàng qua ôm vợ…
Hay sẽ đứng dựa vào gốc cây ở một công viên nào đó, đốt điếu thuốc và nhìn chăm chú ra mặt hồ tĩnh lặng…
Hoặc giả là ngồi trong góc phòng, nghe “Happy New Year” của ABBA và uống champagne một mình?

Và cũng chẳng biết, mười năm đã đủ để mình
quên
mọi
chuyện
được không?

311209
B.l.u.e

biết em còn chút dỗi hờn

Filed Under (Another Me) by B.l.u.e on 30-12-2009

Tagged Under : ,

Hôm nay anh ngồi trong thư viện, học bài và nghe nhạc. Ban đầu anh mở playlist toàn những bài nhạc Rock quen thuộc. Anh đang thả hồn theo tiếng guitar léo lắt của Slash trong Don’t Cry, tiếng Oliva nức nở “All I ask of you… Believe” thì từng tiếng riff đanh thép cùng giọng hát nghiền nát thủy tinh của Phil trong “Cowboy from hell” dập đùng đùng. Mà nói chung, không ai có quyền kiềm hãm niềm sung sướng khi nghe rock, thế là anh headbanging, tuy không đến mức điên cuồng, nhưng nhìn chung bọn xung quanh chắc cũng lấy làm lạ.

Nghe một hồi, anh chuyển qua list nhạc Việt Nam, đang lim dim mắt hưởng thụ thì một thằng kế bên hỏi:
- Mày nghe gì mà lúc giật giật lúc phiêu phiêu thế?
- À, ban đầu tao nghe nhạc Rock, sau tao nghe nhạc trữ tình.
- Mày đang nghe bài gì?
- Nhạc Việt, tao có nói mày cũng không biết đâu.

Khi đấy, iPod anh đang phát bài “biết em còn chút dỗi hờn”, Hà Trần trình bày.

———————————————–

Band nhạc Nu-metal nổi tiếng thế giới là Linkin’ Park có một bài tên rất lạ là “Cure for the itch”, dịch ra tiếng Việt mình là “Phương pháp chữa ghẻ ngứa”.

Nhân nói tới chuyện ngứa, anh mới bàn ngoài lề xíu, anh tự nhận rằng mặt anh dày và vô sỉ thiên hạ không ai bằng. Nhưng da anh cực kì mỏng. Minh chứng là mỗi lần anh bị con gì đốt, là nổi đỏ lên, và ngứa cực ngứa, ngứa như heo á.

À, các tình yêu có biết tại sao muỗi cắn lại hay ngứa không?

Anh vừa tra Google, đại loại là khi muỗi nó cắn mình, nó để lại trên vùng bị cắn một chất gọi là anticoagulant, chất này khiến hệ thống miễn dịch của cơ thể sinh ra một chất chống lại, và điều này tạo nên ngứa xung quanh vùng bị cắn.

Hôm nay, khi đang nghe bài “biết em còn chút dỗi hờn”, anh bị muỗi cắn những hai lần. Mà khốn nạn thay hai lần, lại vào cùng một chỗ. À, đó là ban đầu anh nghĩ thế. Chứ sau này phải cảm ơn con muỗi. Bởi vết cắn thứ hai vào đúng vết cắn đầu, khiến không cảm thấy đau như lúc đầu.

———————————————–

Ngày 24-12 vừa rồi, anh del nick nó, del luôn Facebook của nó, kèm theo câu nói “anh dừng ở đây, từ giờ không làm phiền em nữa.” Anh không cảm thấy đau xíu nào. Bởi chính ra nó cũng như muỗi cắn hai lần vào cùng một vết thương. Hành động nào làm lần đầu đau bao nhiêu, thì lần hai làm lại y hệt, sẽ không thấy đau xíu nào.

Tình yêu nào không tin cứ đưa người ra cho muỗi cắn là biết…

291209
B.l.u.e

Con đường màu xanh

Filed Under (Another Me, Music) by B.l.u.e on 22-12-2009

Tagged Under : ,

Khi anh phát hiện bạn gái đầu tiên của anh cặp với thằng bạn anh, việc duy nhất anh làm là không làm gì cả. Ngay cả cái dũng khí nhấc fone lên, quay số, yêu cầu một lời khẳng định cho rõ ràng, hay chí ít là chửi một chập vào mặt cô ấy rồi cúp máy anh cũng không dám làm.

————————-

Cái ngày mà anh ngồi ở Hồ Gươm đầy lộng gió gọi điện cho cô trước khi ra sân bay Nội Bài, anh còn nhớ cô nói với anh: anh về lại Sài Gòn rồi nhớ đừng quên em đó, anh hứa đi…. Anh hứa.

Cô cũng từng hứa với anh, sẽ không như cô ấy, phản bội anh như thế.

Chí ít đến giờ anh vẫn còn giữ lời hứa của mình (dù cái khoảng cách anh di chuyển gấp rất nhiều lần cái một ngàn bảy trăm kilomet ấy).

————————-

Bài cuối cùng cô gởi cho anh qua mail, là bài “Con đường màu xanh” của Lê Hiếu, trước khi cô bỏ anh ra đi, cũng theo một người mà anh từng gọi là bạn.

Khi anh phát hiện cô cặp với thằng bạn anh, việc duy nhất anh làm là nhấc điện thoại lên gọi cho cô. Lần đó anh tự nhủ, thế nào cũng phải quát vào mặt cô, dù trước đó cô là người mà anh yêu hơn chính bản thân mình. Anh tự mắng nhiếc mình mỗi khi nghĩ đến việc rùn tay lại.

Nhưng thằng hèn thì muôn đời là thằng hèn, cái dũng khí của anh tan biến, khi nhận ra đằng sau tiếng nức nở của cô là nhạc nền cái bài khốn nạn đó, bài mà trong những đêm thức trắng sau sự kiện ấy anh để chế độ repeat cả đêm.

————————-

Anh xem Paris By Night 98, tới bài “Con đường màu xanh”, tự nhiên anh – vô cùng ngạc nhiên, anh nảy ra cái dũng khí ấy, nhưng là dũng khí để nói rằng: anh vẫn còn rất nhớ cô…

Tôi xin chịu cuồng si để sáng suốt
Tôi đui mù cho thỏa dạ yêu em
(Bùi Giáng)

Si ngốc!

221209
B.l.u.e