Sep
22cho em
Filed Under (Another Me, Việt Nam) by B.l.u.e on 22-09-2011
Tagged Under : em, tiểu-tình-nhân
Tôi viết những dòng này khi đang ở Singapore chờ chuyến bay kế tiếp. Ngồi bên cửa sổ, một bên là dãy máy bay đậu ngay hàng, thẳng lối, một bên là từng đoàn người tấp nập đi qua đi lại, tôi gắng nhìn vào khuôn mặt của những con người hoàn toàn xa lạ đó, đoán chừng xem họ có tâm tư gì khi đang hối hả đi nhanh để đến nơi mình cần đến. Trong số đó, bao người đang chuẩn bị lên một chuyến bay khác để về quê hương, bao người chuẩn bị đi xa hơn, như tôi? Đột nhiên tôi thấy nhớ cô.
Sing nhợn chỉ cách ‘nhà’ có gần 2 tiếng đồng hồ bay, mà chả hiểu sao dường như lại xa quá, tôi đang bay về phía ước mơ, mục tiêu phấn đấu, những tham vọng chưa bao giờ dứt nơi đất khách quê người của tôi, còn cô chỉ đứng ở nơi đó chờ đợi.
Tôi chưa từng nghĩ mình sẽ quay trở lại Việt Nam sớm đến thế, nghĩa là chỉ mới 2 năm kể từ ngày rời khỏi. Cảm giác của người ra đi khác lắm, khi chưa thật sự đạt-được-một-thứ-gì-đó, nào ai muốn quay trở về? 2 năm bên xứ người, tôi như là kẻ trắng tay, đường học hành, công danh đều mù mù mịt mịt. Tôi quay về vì cô.
Tôi quen cô khi tôi đang ở bên Mỹ, giữa một trong những thời điểm mà tôi cảm thấy cô đơn, và lạc lối nhất. Ban đầu chỉ là những đoạn tin nhắn ngắn trên Facebook, những dòng chia sẻ, động viên trên Yahoo Messenger, ấy thế mà thân quen đến lúc nào chả biết. Tôi sinh ra không đẹp trai, lại hơi ngốc, nhưng tôi vẫn biết tình yêu là gì. Tôi biết rằng tôi yêu cô, yêu nhiều lắm. Tôi chưa từng gặp cô vào thời điểm đó, nhưng tôi cảm thấy tôi và cô thân nhau rất nhiều. Hằng ngày, mỗi buổi sáng cô đều gọi tôi dậy đi làm, mỗi buổi tối đều hỏi thăm tôi tối nay ăn gì, và thường xuyên hờn trách khi tôi mải chơi game đi ngủ muộn.
Tôi và cô yêu xa, 2 người như ở 2 thế giới khác. Cô lại hơn tuổi tôi, hơn nhiều lắm. Thế nên một phần nào đó trong tôi – dù luôn mở miệng khuyên cô đừng lo lắng gì, vẫn thỉnh thoảng nghĩ rằng mọi thứ rồi chẳng đi đến đâu. Vài người thân của tôi biết chuyện còn khuyên tôi hãy buông tay cô ra, đừng kéo cô vào một cuộc đánh cược, với số vốn đặt vào rất lớn – là tuổi xuân của cô.
Những ai quen tôi lâu rồi, hẳn cũng biết tính tôi dễ dãi đến hời hợt trong đa số chuyện, nhưng lại rất cực-đoan trong một số chuyện nhỏ khác. Chuyện tình cảm là một trong số ít ấy.
Tôi đặt vé về Việt Nam, giữa lúc đang bộn bề việc học ở trường, chỉ vì cho dù sau này có kết thúc với cô, tôi cũng có thể tự nhủ mình đã đi hết con đường. Dĩ nhiên, tôi yêu cô, tôi muốn tiếp tục yêu cô rất lâu dài, nhưng tôi không thể ngăn một vài giây phút nào đó cái ý nghĩ hội ngộ để rồi chia ly.
Tôi gặp cô giữa lòng Hà Nội. Ngay lúc nhận ra cô giữa đám đông, tôi vòng tay ôm cô thật thân thiết, khi ấy, tôi cảm nhận được cô thực, rất rất thực. Những phút ban đầu, việc cô không được xinh xắn, nóng bỏng như những cô gái mà tôi từng biết, lại hơn tuổi tôi, khiến tôi rất ngại ngùng nếu phải giới thiệu cô với bạn bè này nọ. Tôi biết đó là sai lắm, nhưng một phần khoe-khoang nào đó trong tôi đã khiến tôi làm vậy.
Nhưng theo thời gian, dù là ngắn ngủi, càng ở bên cô, tôi mới nhận ra rằng tôi yêu cô nhiều lắm. Những cái ôm siết thật chặt, những nụ hôn đầy khát khao. Ngay lúc ấy, tôi đã nghĩ rằng, cuộc đời tôi liệu còn gì quan trọng hơn người phụ nữ này, thế thì chút khoe khoang tự hãnh có đáng lí gì. Tôi dần dần dắt cô đi khi tôi gặp bè bạn, tiếc rằng, tôi làm việc này đã quá muộn. Tôi biết rằng, cô đã buồn…
Ngày cuối cùng trước khi tôi bay, cô ôm tôi và khóc, nói trong tiếng nức nở: cả cuộc đời này em chỉ sống vì anh… Vào giây phút ấy, tôi biết rằng, tôi là người may mắn nhất, vì có được một tình yêu cao đẹp và lớn lao như thế.
Khi cô tiễn tôi ngoài sân bay, tôi đứng trong phòng kiếng cách ly nhìn ra, thấy cô vừa đi vừa khóc, bóng cô in dài trên mặt đất, đầy cô độc, tôi tự hỏi mình rằng: liệu tôi còn có thể yêu ai được nhiều như thế? Làm thế nào tôi lại có thể làm cô – người phụ nữ của tôi buồn thêm một lần nữa?
Tôi đang ngồi nghe Trường Vũ hát ‘anh hứa một năm nữa anh về’, và nhớ cô da diết…
@Singapore 23092011,
-Hải


