Anh Ngọc – The Last Samurai

Filed Under (Music) by B.l.u.e on 16-08-2010

Tagged Under :

Người ta hay cố gắng tách biệt lịch sử, chính trị với những sự kiện văn hóa. Tuy nhiên, không thể phủ nhận rằng những thứ đó có mối liên hệ rất mật thiết với nhau. Lịch sử góp phần tạo nên một nền văn hóa đầy màu sắc, với những bài thơ, những ca khúc… mà nếu không nhờ những sự kiện lịch sử ấy, ắt sợi dây tơ lòng của các nhạc sĩ khó có điều kiện rung động một cách mãnh liệt như đã từng, để mang lại cho đời bao tuyệt tác bất tử với thời gian. Nhưng, cũng phải nói rằng chính những nỗi nghi kị, thù hằn lẫn nhau còn sót lại qua các sự kiện lịch sử ấy, đã góp phần giết chết một phần nền văn hóa đầy rực rỡ, giết bằng cách tàn độc nhất – phủ bụi thời gian lên chúng.

Hiện nay, người ta hay tự huyễn hoặc nhau rằng, bằng một cách nào đó, cái nền văn hóa đầy chất thơ, tinh tế, đẹp lung linh ngày nào đang từng bước sống lại, nhờ những chương trình giao lưu, nhờ chính sách mở cửa, cái nhìn thông thoáng đối với “phía bên kia”. Người ta nhìn những liveshow Phạm Duy, Tuấn Ngọc và sắp tới là Tuấn Vũ, nhìn tiếng hát Khánh Ly, Lệ Thu, Elvis Phương… tràn ngập sóng phát thanh, phấn khởi với phong trào các ca sĩ trẻ tìm đến các nhạc phẩm của các nhạc sĩ thởi xa xưa: Trịnh Công Sơn, Văn Cao, Phạm Duy, và “lạ” hơn nữa là những Anh Bằng, Trúc Phương… mà cho rằng mình đã biết giữ gìn, làm sống lại cái nền văn nghệ, thơ ca trước đây.

Lịch sử xảy ra là điều không ai muốn, cũng khó có thể trách những chính sách, những cái nhìn đầy thiên kiến của “người chiến thắng”, có buồn thì buồn cho những bài nhạc bị cấm vì lí do chính trị, từ đó dẫn đến những nghệ sĩ dần đi vào lãng quên vì ít được nhắc tới.

***

Khánh Ly trong cuốn “50 năm cuộc đời cho âm nhạc” từng nói câu đại ý như: người nhạc sĩ và người trình bày, rồi cũng về với cát bụi… Thế hệ sau sẽ không quên Khánh Ly, Thái Thanh, sẽ luôn nhớ về tiếng hát Tuấn Ngọc, Chế Linh… Nhưng… ngay như Ngọc Lan, một trong những đóa hoa tài sắc nhất mà làng nhạc Việt Nam từng sản sinh ra, liệu vài năm tới đây, người ta có quên cô như đã và đang dần quên những Sĩ Phú, Duy Trác, dần không còn nói tới Duy Khánh, Nhật Trường… như hiện tại không?

Người nghệ sĩ đôi khi chỉ cần đốt cháy hết mình trên sân khấu, nào đâu cần hậu thế khắc tên, nhưng đứng ở góc độ một người có chút đam mê nho nhỏ giành cho nền âm nhạc đầy tuyệt vời của dân tộc qua suốt mấy chục năm, tôi chạnh lòng thay cho họ – những tài năng rồi sẽ chìm vào trong lãng quên, khi lứa thính giả cuối cùng còn để tâm chú ý tới họ qua đời….

***

Hôm nay tôi nghe lại một vài bài do Anh Ngọc hát, chợt giật mình khi nhớ tới cái cách mà hiện người ta gọi ông – “giọng hát trượng phu” một thời lẫy lừng này: The Last Samurai.

Khi Anh Ngọc nằm xuống, thì lứa những kẻ tiên phong ấy, xem như đã rụng hết rồi, và trong số đó, mấy ai được đánh giá đúng với tài năng của mình?

kiếp sau

Filed Under (Another Me, Music) by B.l.u.e on 22-07-2010

Tagged Under :

Nền nhạc trữ tình Việt Nam ngày xưa có nhiều nhạc sĩ rất hay. Trong đó có hai ông tên là Phạm Duy và Ngọc Bích.

Ông Phạm Duy năm nay đã gần 90 tuổi, ổng sáng tác nhạc hay quên cả sầu. Phạm Duy sáng tác nhiều lắm, chuyện, ổng sáng tác từ hồi tầm 20 tuổi cho tới tận 90 tuổi mà. Trong số các bài của Phạm Duy, anh thích nhất “lá diêu bông”, và hay nghe nhất là “Kiếp nào có yêu nhau”.

“Kiếp nào có yêu nhau” cũng được kha khá ca sĩ trình bày. Có thể liệt kê ở đây: Khánh Hà – Tuấn Ngọc, Thái Thanh, Lệ Thu… gần đây thì có anh Đức Tuấn, chị Thiên Kim, à còn chị Ngọc Hạ cũng hát. Version anh thích nhất là version của Ngọc Hạ. Nghe chị này hát trong Paris By Night 98, hay quên sầu (hát chung với Trần Thái Hòa).

Bài chị ấy hát đây: Kiếp nào có yêu nhau – Ngọc Hạ

À đại loại cái bài “Kiếp nào có yêu nhau”, nó có câu:

Kiếp nào có yêu nhau
Thì xin tìm đến mai sau

***

Ông Ngọc Bích thì không nổi tiếng bằng ông Phạm Duy, thậm chí không nổi tiếng bằng nhiều ông nhạc sĩ khác. Bài của ổng cũng có khá nhiều, mà toàn là bài anh nghe vài lần là chán.

Bài được biết đến nhiều nhất của Ngọc Bích, có lẽ là bài “Mộng chiều xuân” và bài “Trở về bến mơ”. Bài “Trở về bến mơ” hồi trước năm 75 khá nổi tiếng, bài này trong các băng nhạc cũ (Thanh Thúy, Phạm Mạnh Cương) từng được Elvis Phương, Sĩ Phú, hay Lệ Thu thể hiện. Cô Lệ Thu thể hiện bài này khá đạt. Nhưng anh thích version Tuấn Ngọc hát hơn. Bài này đây Trở về bến mơ – Tuấn Ngọc

Bài “Trở về bến mơ”, nghe Tuấn Ngọc hát tới câu

Hay đớn đau vì câu chờ kiếp sau…

mới thấy hai chữ “kiếp sau”, nó đau thế nào

***

Đại Diễn Thần Quân là một ông khác. Ông này chả liên quan gì tới hai ông Phạm Duy, Ngọc Bích, hay rộng hơn là các nhạc sĩ Việt Nam. Ông này thậm chí còn không có thật nữa. Ông này là một nhân vật phụ trong bộ tiên hiệp “Phàm nhân tu tiên” của Tàu Khựa. Ổng có một câu rất hay:

Nhưng đối với lão phu mà nói, cho dù là có thể có kiếp sau nhưng không có trí nhớ tình cảm kiếp này thì đó có còn là ta không? Căn bản là một người khác hoàn toàn xa lạ mà thôi…

***

Này em ơi, kiếp này không yêu nhau thì thôi, còn hẹn kiếp sau nữa, làm gì?

-H

Có không cái kiếp luân hồi?<br />
Kiếp sau có muốn làm người lại chăng?

i don’t wanna lose your love tonight…

Filed Under (Another Me, Music) by B.l.u.e on 19-04-2010

Tagged Under :

Road

Điều thích nhất khi lái xe hay ngồi trong xe là chạy với tốc độ cao (thường là vượt hơn con số chỉ trên biển Speed Limit nhiều) với cửa kính mở toang, hứng những cơn gió lạnh buổi sáng tấp thẳng vào mặt, và gào lên theo những điệu nhạc phát ra ầm ĩ từ dàn loa trên xe.

Ông phó giám đốc Charles, người mà sáng nào cũng chở tôi từ chỗ ở tới công ty, là một trong những tay hài hước nhất mà tôi từng biết. Ngày nào cũng như ngày nào, khi đang phóng điên cuồng trên highway, ông và tôi đều gào thật to theo các giai điệu của thập niên 80 – những bài mà tuổi đời của nó lớn hơn của tôi nhiều lắm. Tôi không thích lắm thứ Pop Rock hay Rock ‘n Roll ở “thời hoa lửa” của Charles. Nhưng thú thật là có những bài mang lại cho tôi sự hào hứng bất ngờ. À, thêm ly Starbucks nóng hổi tuyệt vời nữa chứ!

List nhạc của Charles nhiều lắm, mặc dù ông thích nhất là The Police, nhưng buổi nào cũng phải có bài Your Love của The Outfield để kết thúc quãng đường khá dài từ chỗ ở tới công ty, cả ông và tôi mới chịu được.

Mặc kệ người đi đường nhiều khi dòm ngó, tôi vẫn khoái hát thật là to câu hay nhất trong bài đó “I don’t wanna lose your love tonight…”

***

Charles hỏi tôi: “You still remember her, don’t you?”

Im lặng.

Hôm qua tôi đọc blog em, thấy tâm trạng em không tốt. Tôi dù có ra sao đi nữa cũng chưa thể ngừng quan tâm em được. Tôi vẫn là tôi, chỉ có em và cách trả lời những câu hỏi thăm của tôi là khác. Hoàn toàn khác…

***

Liệu có còn gì để mất?

B.l.u.e

Đoàn Chuẩn – Từ Linh và Vũ Hoàng Chương

Filed Under (Another Me, Music) by B.l.u.e on 28-02-2010

Tagged Under : , , ,

Hồi đấy, có một bé tán anh, gửi cho anh câu ca dao

Chẳng tham nhà ngói rung rinh,
Tham vì một nỗi anh xinh miệng cười.

với lời nhận xét: em thích nhìn anh cười lắm.

Thời gian xô đẩy, đẩy xô, xô qua xô lại hồi anh và bé ấy mất liên lạc. Đến gần đây, tình cờ phát hiện ra nhau, bé ấy nhìn hình anh, ngoài khen anh đẹp trai vẫn như xưa (dĩ nhiên rồi) thì có nhận xét: sao em không thấy anh cười nữa?

***

Vũ Hoàng Chương

Ngày ấy, khi anh còn ngây thơ và trong trắng (cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng), anh mới chập chững biết yêu, anh tập đọc thơ Vũ Hoàng Chương.

Khi anh hỏi em sao không viết thư hay tặng thiệp cho anh (khổ, anh là con người theo chủ nghĩa vật chất), em mỉm cười bảo:
- Dịp lễ nào em chả viết thiệp cho anh. Em gom lại thành một mớ, chờ sau này đưa anh luôn một thể.

Thế rồi, mình chia tay. Ngay cả câu thơ của cụ Chương mà anh từng rất thích, anh cũng không có được

Tình mười năm còn lại mấy tờ thư!

Nếu em quả thật có viết như lời em nói, chắc giờ đây, em đã đốt nó thành tro, để quên tình anh cho trọn rồi, em nhỉ?

Đêm cuối cùng anh ở Việt Nam, câu thơ duy nhất anh nghĩ đến là thơ của Vũ Hoàng Chương

Đời vắng em rồi, say với ai?

***

Đoàn Chuẩn

Anh không yêu mùa thu! Vì vốn dĩ cái xứ mà anh trải qua hơn một phần ba đời người không có mùa thu. Nhưng anh lại rất thích nghe các bài hát về thu. Do vậy, anh tìm đến và thích nhạc Đoàn Chuẩn – Từ Linh như là một lẽ tất dĩ ngẫu.

Đoàn Chuẩn luôn tự nhận mình là “tay mơ” trong cả lãnh vực sáng tác lẫn tình yêu. Ông là một thí dụ điển hình nhất cho hai chữ “nghệ sĩ”, cả về sáng tác lẫn cuộc đời của mình.

Nhạc của Đoàn Chuẩn thơ như thu, nhẹ như thu, và cũng buồn như mùa thu.

Đoàn Chuẩn xuất thân là một tay đàn Hạ Uy Cầm có tiếng ngoài miền Bắc bấy giờ. Hạ Uy Cầm cơ bản vẫn là một loại guitar, nhưng được một tay lính Mỹ gốc Tây Ban Nha cải tiến, nên có chút khác biệt. Tiếng Hạ Uy Cầm nghe réo rắt hơn. Người ta nói sau khi bài hát đã chấm dứt, vẫn còn văng vẳng đâu đó trong không gian chút tơ âm còn sót lại.

Nhạc của Đoàn Chuẩn réo rắt, tiết tấu chậm rãi, từ từ, đôi lúc đến khó chịu. Thường nghe nhạc của ông, nghe lần đầu là đã biết mình có thích được hay không, hầu như không có khái niệm tập nghe từ từ cho thấm.

***

Có một bài của Đoàn Chuẩn dùng ý câu thơ Vũ Hoàng Chương mà anh rất thích. Đấy là câu cuối cùng của bài Lá đổ muôn chiều: Nhớ nhau đành tìm trong tiếng hát/ Đời vắng em rồi vui với ai?

Em nhỉ?

280210
B.l.u.e

Hối tiếc – Hay tản mạn Trầm Tử Thiêng và Ngọc Lan

Filed Under (Another Me, Music) by B.l.u.e on 22-02-2010

Tagged Under : , , ,

Trầm Tử Thiêng

Tôi lần đầu biết tới Trầm Tử Thiêng là qua bài “Tưởng Niệm” với giọng hát đầy truyền cảm của Tuấn Ngọc

Ta khổ đau một đời, để chết trong tình cờ
Ta tìm nhau một thời, để mất nhau vài giờ

Thật ra, tôi không thích nhạc của Trầm Tử Thiêng lắm. Lí do thì đơn giản (như bản chất con người của tôi vốn đơn giản chăng?): những sáng tác khiến Trầm Tử Thiêng được biết đến nhiều nhất, đa phần là những ca khúc có màu sắc chính trị. Ví dụ rõ nét nhất có lẽ là bài “Chuyện một chiếc cầu đã gãy“, mà ở chương trình Paris By Night 81, Quang Lê hát khá ngọt; hoặc bài mà có lẽ là bài bi thương nhất trong lịch sử tân nhạc Việt Nam, bài “Kinh khổ“…

Đến bây giờ, không ai biết được ý nghĩa tên Trầm Tử Thiêng mà nhạc sĩ chọn đặt, dù cho trước và sau giải phóng, đã có không ít người hỏi ông câu này. Chỉ biết là nghe tên ông vang lên, đã thấy ẩn chứa một nỗi buồn nào đó, khó diễn tả bằng lời.

Người ta nói Trầm Tử Thiêng khá khép kín, hầu như không ai biết được gì về đời tư của ông, về những người con gái quanh ông, và những bóng hình đã đi vào nhạc của ông. Một trong những lần hiếm hoi bàn về đề tài này, ông đã nói:

Tôi không cho một thứ tình cảm nào gọi là mất mát trong đời tôi cả, tình yêu nó có cái thời của nó, thành thử khi nó đã có rồi không có nữa, thì cái có nó vẫn còn chứ không mất. Đến bây giờ tôi vẫn không mất.

***

Ngọc Lan

Không một nữ ca sĩ nào khiến tôi yêu mến và trân trọng như đoá hoa bạc mệnh Ngọc Lan.

Sau sự kiện tháng 4 năm 1975, nền âm nhạc Việt Nam ở hải ngoại phát triển cực nhanh và mạnh, với hàng loạt tên tuổi từ trước giải phóng tiếp tục khẳng định mình, cùng những giọng ca mới xuất hiện. Tuy nhiên, nếu nói ca sĩ được đông đảo người nghe nhạc quí mến nhất, giành nhiều tình cảm thương yêu nhất, chắc hẳn đó sẽ là Ngọc Lan.

Ngọc Lan không đi vào những sách viết về âm nhạc Việt Nam (xuất hiện rất nhiều khoảng thời gian gần đây) với tư cách một huyền thoại như “tiếng hát vượt thời gian” Thái Thanh hay “nữ hoàng chân đất” Khánh Ly, nhưng nàng ca sĩ ấy, đi sâu vào lòng người và ngự trị ở đó theo một cách rất khác: bằng sự tinh tế, bằng vẻ đẹp nhẹ nhàng và mong manh như một loài hoa của mình.

Trong “Đêm nhạc Ngọc Lan” được tổ chức năm rồi, nhạc sĩ Vũ Xuân Hùng (tôi nhớ không lầm thì bác này viết lời Việt ca khúc “Anh thì không” rất nổi tiếng qua giọng hát của Ngọc Lan) có phát biểu:

Khi nghe Khánh Ly & Khánh Hà hát người nghe cảm giác bị mất đi chất nam tính của mình mà thấy người ca sĩ kia có một sức mạnh lớn quá, cao hơn mình nhiều quá, còn khi nghe Ngọc Lan hát người đàn ông nào cũng trở thành một người hùng…

Khi Ngọc Lan bị bệnh mất đi, đám tang của cô được rất đông đảo người ái mộ tham dự. Trong dịp này, nhạc sĩ Anh Bằng đã viết ca khúc “Vĩnh biệt một loài hoa” như một lời tiễn đưa…

Bài đầu tiên tôi nghe Ngọc Lan hát là bài “Thu hát cho người“, giây phút đó, tôi biết rằng, dù sau này có nghe bao nhiêu giọng hát đi nữa, thì tiếng hát đầy thổn thức ấy, vẫn chiếm một vị trí rất quan trọng trong lòng tôi.

***

Tôi rời thư viện, sau một chiều ngồi vật lộn với bài học (à, thật ra có thư giãn bằng cuốn con mèo Garfield). Trời Texas dạo này nhiệt độ cũng cao vừa đủ, tôi lại mặc những ba cái áo, nhìn chẳng khác nào cái bị bông.

Trên đường ra bãi đậu xe, một cơn gió thổi qua cái đầu đã hớt sát ơi là sát của tôi. Tôi rùng mình, tự nhiên thấy cảm giác cô đơn và lạnh lẽo từ trong tim mình lan toả ra khắp nơi, khiến mọi khái niệm thời gian và không gian trở thành vô nghĩa, tưởng chừng mình tôi đông đặc đứng mãi giữa đất trời.

Khi đấy, bên tai tôi, bài nhạc của Trầm Tử Thiêng qua giọng của Ngọc Lan đang vang lên: Còn gì nữa đâu, mà bảo nhau đợi chờ…1

Chú thích
  1. http://www.mediafire.com/?tknme10djvn – Hối tiếc (Nhạc sĩ: Trầm Tử Thiêng – Ca sĩ: Ngọc Lan) []