Lục Tuyết Kỳ – nhất phiến băng tâm tại ngọc hồ

Filed Under (Literature) by B.l.u.e on 06-05-2009

Tagged Under : , ,

Bài này viết lâu rồi, từ hồi còn xài bên blog Y360 cơ. Tình cờ hôm nay ngồi lướt lại vài dòng Tru Tiên, lại nhớ tới nàng. Đến giờ, nick YM mà mình thích nhất vẫn là nick luctuyetky…

Lục Tuyết Kỳ

Tôi không tự nhận mình đọc nhiều, những tác phẩm tôi đọc nước ngoài có, trong nước cũng có, truyện ngắn, truyện dài, tiểu thuyết, rất nhiều thể loại… Tôi đã từng suy tư về nhiều nhân vật – đặc biệt là những nhân vật nữ, những bông hoa tươi đẹp nhất trên thế gian này. Tôi đã gặp rất nhiều, đó có thể là những cô gái hồn nhiên, những cô nàng đẹp đẽ, thông minh, hay thậm chí là cả những người phụ nữ khổ tâm, đau khổ, tất cả mỗi người một vẻ. Nhưng đến hôm nay, tôi lại bắt gặp hình tượng một người thiếu nữ tuyệt vời, nàng mang đầy đủ nét đẹp của một giọt sương buổi sớm mai, tinh khiết, trong lành nhưng cũng thật mỏng manh, tình yêu của nàng cũng thế, khắc cốt ghi tâm mãi một bóng hình, mối tình nàng đẹp đẽ bao nhiêu thì lại càng khổ tâm bấy nhiêu, trái tim nàng từng hạnh phúc nhiêu thì nay lại bị dằn vặt bấy nhiêu…

Nhất phiến băng tâm tại ngọc hồ…

Câu thơ trên có vẻ rất đúng với Lục Tuyết Kỳ, cả người nàng luôn toát ra vẻ lạnh như băng, tinh khôi như tuyết… duy chỉ có trái tim của nàng là luôn luôn ấm nóng. Mười năm… điều gì có thể khiến một người con gái khắc cốt ghi tâm hình bóng của một chàng trai suốt mười năm trời ròng rã? Điều gì có thể khiến một cao thủ thuộc hàng nhất lưu trong danh môn chánh phái như nàng đem lòng luyến ái, tưởng nhớ một Huyết Công Tử Quỷ Lệ tàn ác vô biên của Ma Giáo? Điều đó không ai giải thích được, có lẽ ngay cả bản thân nàng cũng vậy. Bởi có một lí do đơn giản… con người ta không thể đem ra mổ xẻ, giải thích chi tiết được tình yêu…

Lục Tuyết Kì ngẩng đầu, nhìn trăng sáng bên trời, lặng yên xuất thần. Vẻ mĩ lệ đó, như một bông hoa tinh khiết dưới ánh trăng.

“Từ lúc ban đầu đó, trong lòng ta đã nhớ đến ngươi”.

Nàng nhẹ nhàng, lặng lẽ thốt.

Hình ảnh nữ tử băng sương lãnh đạm này dưới ánh trăng sáng diễn tả hết lòng mình sao mà đẹp quá! Tình yêu của nàng và hắn đến hầu như ngay từ phút giây đầu tiên nàng đối diện với hắn, phải chăng đó gọi là Một lần gặp gỡ mà thành thiên thu… Thiên thu… hai tiếng đó nghe sao mà dài quá… Mười năm – một đời – thiên thu – trong ba thứ đó thứ nào dài hơn được nỗi nhớ ?

“Đến sau này, chúng ta cùng nhau dưới Tử Linh Uyên Không Tang Sơn, bị Ma Giáo bọn người đó tương sát, lại có âm linh yêu mị vây quanh, ngươi đã bất chấp tính mạng quan tâm ta, cứu ta, ta cũng đã như vậy mà đối với ngươi… “

Ôi Quỷ Lệ ! Giá mà một lần hắn được biết, có bao nhiêu người – dù chỉ là những độc giả biết tới nàng qua những trang sách, vẫn luôn mong được có ngày thế chỗ hắn cùng nàng ở dưới Tử Linh Uyên u tối nhưng tràn ngập ánh sáng của tình yêu – thứ tình yêu không mãnh liệt nhưng nhu mì, không nóng bỏng nhưng dịu dàng, ấm áp đó…

Nàng ! Đẹp biết bao hình ảnh một người con gái mĩ lệ, thanh tú như nàng sẵn sàng làm tất cả vì tình yêu… Tôi còn nhớ hình ảnh nàng ở đầu câu truyện, cùng với hắn tay trong tay ở Không Tang Sơn, dưới một màn đêm tối đen tịch mịch, nguy hiểm nhưng cũng đẹp biết bao! Khung cảnh không lãng mạn nhưng tình người lãng mạn quá. Thiết nghĩ vậy là quá đủ cho hai người có cảm tình với nhau…

“Ngày đó chúng ta thân hãm tuyệt cảnh, sắp chết đến nơi, nhưng ta thực sự không có chút sợ hãi, lúc đó nếu như được chết cùng với ngươi, ta.. “

Nàng quay người, đối diện người con trai đó, trong mắt nàng bừng lên ánh sáng như chưa từng hiện hữu, chưa từng xuất hiện, chính là nghìn vạn nhu tình chôn sâu trong thâm tâm, thậm chí khuôn mặt trắng như tuyết của nàng, cũng ẩn hiện nét phơn phớt hồng, vẻ mỹ lệ chấn động tâm phách.

“… Ta cũng cam tâm tình nguyện! ”

Nàng từ tốn nói, nhưng sự kiên định như đoạn băng cắt tuyết.
Thời gian… liệu thời gian có thể làm con người thay đổi ? Có lẽ không, thời gian chỉ có thể làm tình thế giữa hai con người thay đổi chứ không thể nào đổi được tình cảm của hai người. Tình thế nàng và hắn nay đã khác ! Buồn cho nàng, buồn cho hắn, hay buồn cho cả hai đây ? Giờ đây ước nguyện ngày đó được chết cùng với ngươi của nàng có lẽ đã không còn thực hiện được. Hắn vẫn là hắn, chỉ khác nhau ở cái tên Tiểu Phàm và Quỷ Lệ mà thôi. Nhưng… tình thế hiện nay không còn như mười năm trước. Giờ đây nếu chết thì chỉ có một trong hai phải chết. Người kia sẽ dùng máu của người ngã xuống để có thể đoạn tuyệt thêm một phần của kí ức…

Lục Tuyết Kì cười thê lương, mục quang lu mờ, bóng nàng dưới ánh trăng, mĩ lệ buồn bã.

“Ta không hối hận, mười năm qua, trong tim ta luôn lo lắng cho ngươi. Nếu có thể, ta tình nguyện bỏ hết tất cả, theo ngươi cùng nhau tói nơi chân trời góc biển. Nhưng, cuối cùng cũng không thể được”

Nàng cắn môi, trầm giọng, lặp lại từng chữ

” thật không thể nào, không thể…. “

Chân chính tình cảm trên thế gian phải chăng cũng chỉ có thể tới mức này… Chỉ tiếc… tiếc cho một tình yêu không được trọn vẹn, phải chăng cứ tình đầu là phải dang dở, phải đau khổ như thế này…
Con người sống trên đời đã là một dấu chấm hỏi đầy mâu thuẫn. Cũng đừng oán trách nàng tại sao không vượt qua được cái ranh giới Chính – Tà, cái đối lập muôn thuở đó để đến với người nàng yêu. Nàng là một nữ tử đáng thương, mười năm qua nàng đã khổ quá nhiều, ai biết đằng sau vẻ lạnh lùng của nàng là một trái tim luôn nóng cháy! Tôi không thể trách nàng. Sống trên đời vốn có những chuyện mà con người không muốn làm vẫn cứ phải làm. Bởi đó là đời, và con người vẫn luôn là con người…

Lục Tuyết Kỳ – người thiếu nữ đáng thương của tôi, liệu khi Thiên Gia thần kiếm của nàng xuất vỏ, kiếm của nàng

“Mười năm nay, ta si niệm trong lòng, ở hậu sơn múa kiếm, ” Cô lặng lẽ thốt. “Đêm nay, hãy để ta múa một lần cuối cùng”

điệu múa cuối cùng đó, là ai sẽ ra đi, người ra đi hay tình ra đi, không gian chia cắt hay lòng người rẽ chia ?

Ánh trăng thê lương, không gian tịch mịch… liệu trăng có thể buồn bằng đôi mắt nàng, không gian có thể tịch mịch hơn tâm hồn nàng ? Phải chăng dường như có thể đem toàn bộ nỗi thống khổ trên thế gian gom vào đôi mắt ấy ?

Có ai biết trong phút giây đó nàng nghĩ gì? Nàng tưởng nhớ về kỉ niệm trong quá khứ hay nghĩ về tương lai. Quá khứ mang lại gì cho nàng? Mười năm tưởng nhớ há chẳng đủ chăng? Tương lai thì liệu còn điều gì đáng cho nàng phải mơ mộng?

Ôi! Tại sao những người đa tình trên thế gian đều phải cô đơn, tịch mịch… Đa tình tự cổ không dư hận…

Thương cho nàng…

Cafe sách

Filed Under (Another Me, Literature, Music) by B.l.u.e on 08-04-2009

Tagged Under : , ,

Cafe

Anh viết những dòng này khi đang ở cafe sách.

Cafe sách dĩ nhiên là có sách, không những thế mà còn có rất nhiều, và có cafe, cafe không phải thuộc dạng ngon lắm, nhưng ở những nơi như thế này, đối với anh, nó không cần phải đặt lên làm ưu tiên hàng đầu.

Anh nói đùa với bạn Ánh Vân rằng, sẽ thích thú biết mấy nếu con người chả phải làm gì cả, chỉ hằng ngày ngồi uống cafe và đọc sách.

Anh viết những dòng này khi đang ở cafe sách.

Cafe sách ngoài cafe và sách thì còn có nhạc. Khi anh bắt đầu mở trang xanhduong lên và gõ, đó là bài Lời buồn thánh. Còn hiện tại, đang là Đêm thấy ta là thác đổ.

Ở Sài Gòn này có một quán cafe rất đặc biệt. Nhạc ở đó mở nhỏ đến mức không thể tin được, chỉ như những âm thanh rì rào theo cơn gió đưa nhẹ vào tai. Có dịp trò chuyện với người chủ quán, anh chỉ nghe ông ấy nói:

Nghe nhạc khác với thưởng thức nhạc, chú cứ tưởng tượng đột nhiên một câu nào đó, đột nhiên thôi nhé, bay vào tai chú. Dĩ nhiên, trong khoảng thời gian chú ngồi ở đây, sẽ có hàng hà vô số câu mà chú nghe được. Nhưng, sẽ có khoảng khắc, chú cảm nhận, câu đó, nốt đó như được phát ra là chỉ để cho chú nghe…

Tình cờ nghe “vì em đã mang lời khấn nhỏ, để tôi đứng bên đời kia…”, anh lại cảm thấy đúng.

Ồ, lại đổi sang một bài nhạc Trịnh khác nữa rồi.

Anh nghe nhạc Trịnh nhiều, nghe rất nhiều version, từ những bài hát mới thu âm, do các giọng ca mới hát, giọng hát nhẹ nhàng của Đức Tuấn, giọng cao vút của Bằng Kiều… cho đến những tên tuổi gạo cội như Khánh Ly hay Lệ Thu. Anh sưu tầm cả những bài nhạc thu trước năm 1975, những bài nhạc trên đĩa than, chất lượng thua xa các đĩa bây giờ, nghe rè rè nhưng rất thật.

Thế nhưng anh không yêu nhạc Trịnh lắm.

Anh thích nghe nhạc Trịnh, nhưng chỉ ở một vài khoảng khắc nào đó thôi. Đối với anh, nhạc Trịnh đến nhẹ nhàng như thế này là tuyệt vời nhất. Kiểu như tự dưng, những lời ca đó, những nốt nhạc đó và tâm trạng anh hoà vào nhau vậy.

Anh tới đây trong cơn mưa rỉ rả…

Anh ngồi đọc sách trong tiếng nhạc rỉ rả…

Anh ngồi bên li cafe và nhìn ra ngoài bầu trời, cảm nhận bầu trời sau cơn mưa thật tươi đẹp…

Còn lòng anh sau cơn mưa, anh chưa cảm nhận thấy…

Hôm nay anh cầm cuốn sách “Cô đơn trên mạng” lên, chợt se lòng khi nhận ra đó là cuốn sách cuối cùng anh tặng cô ấy.

Sách, cafe, Trịnh, kỉ niệm…

Thế là đã quá đủ cho một buổi chiều yên bình rồi nhỉ…

B.l.u.e

Anh có thích nước Mỹ không?

Filed Under (Another Me, Literature) by B.l.u.e on 07-04-2009

Tagged Under : ,

Anh có thích nước Mỹ không - bìa trước

Anh có thích nước Mỹ không - bìa sau

Thực ra anh ứ thích những truyện lừa tình xuất xứ Tàu Khựa. Những truyện mà nghe cái tên sặc mùi dành cho btkk và gái teen đọc thế này thì lại càng không. Thế nên, đợt xuống nhà tình yêu DVD ở Bạc Liêu, anh thấy nó mà thậm chí chả buồn cầm lên đọc. Ờ, vậy mà con bé Cờ Lau nó ôm về. Và trong khi anh đang chán vì chả có gì đọc, nó tống anh cuốn này. Ờ, thì đọc. Người ta không chết vì đọc truyện lừa tình, phỏng ạ!

Anh còn nhớ khi anh đọc cuốn này, người cũ của anh hỏi: Anh đang làm gì thế?

Anh trả lời: Anh đang đọc cuốn “Anh có thích nước Mỹ không?”

Ngay lập tức, cô ấy trả lời ngay: Không!

Đợt dăm ba tuần về trước, khi anh và con bé Cờ Lau ngồi cạnh nhau nói chuyện, chợt hai đứa phát hiện ra 1 sự việc khá ngẫu nhiên: Hầu như tất cả bọn anh, đều có ý định qua Mỹ để học tiếp.

Khi ấy con bé ấy hỏi, như Trịnh Vy – nhân vật chính trong truyện thắc mắc:

Tại sao ai cũng thích nước Mỹ?

Thằng nào sống 22 năm trên cùng một vùng đất mà chả yêu vùng đất đó, các bạn của anh ạ. Kiểu như hải đăng Chế Lan Viên đã từng làm thơ:

Khi ta ở chỉ là nơi đất ở
Khi ta đi đất đã hoá tâm hồn

Anh rất yêu đất nước này.

Năm anh mới hết lớp 5, nhà anh chuyển từ Vũng Tàu lên Sài Gòn. Khi đó đêm đầu tiên ở tại căn nhà mới, anh đã khóc vì nhớ khung cảnh ở quên anh, nhớ những cây tràm, hàng dâm bụt trước nhà, nhớ con đường mà ngày ngày anh đi bộ đến trường, nhớ cả ngôi trường xiêu vẹo.

Nếu anh đi tới đất nước khác, anh chắc anh sẽ không khóc. Để tới lúc đó anh sẽ kể cho các bạn nghe tâm trạng anh là buồn hay vui nhé!

Thế nhưng anh vẫn cứ thích đi.

Có thể chừng năm năm, mười năm, hay hai ba chục năm nữa, anh sẽ cảm giác vùng đất mới đó là một phần của mình. Hoặc giả có thể, khi anh đã qua rồi cái thời trai trẻ đầy sôi nổi, khi hướng nhìn của anh không còn về phía trước nữa, mà là nhìn về quá khứ, anh sẽ lại ôm cây đàn guitar, nhìn về hướng quê hương anh mà hát khe khẽ: Mama, I’m coming home.

Ai mà biết được. Nhỉ?

Chỉ biết hiện tại thì anh thích đi.

Anh thích đi tới một quốc gia khác, một chân trời khác, mở rộng tầm nhìn, làm quen với cuộc sống mới. Anh muốn bắt đầu sự thử thách mới. Anh muốn cái cảm giác chinh phục ấy.

Đó là lí do tại sao anh mất người anh yêu nhất.

Đã đến nước này, Trịnh Vi, chỉ mong có một chút tự tôn, phủi tay mà bỏ đi, không giữ được tình yêu, ít nhất phải giữ được lòng tự trọng.

Nhưng giây phút này đây Trịnh Vi tự nói với mình, nếu ta không cứu vãn được tình yêu của ta, lòng tự trọng có thể khiến ta không đau khổ ư?

Vì thế giây phút cuối cùng, cô đã gạt hết nước mắt và mọi nói phẫn nộ: “Anh Chính, anh đợi em, em về nói với bố mẹ em, sau đó em sẽ thi Toefl để đi cùng anh, nếu không được, em vẫn có thể đợi.”

Anh nhìn cô, nói: “Đừng, em đừng đợi, vì chưa chắc anh đã đợi.”…”

Cô ấy có sự lựa chọn của cô ấy. Anh có sự lựa chọn của anh. Chỉ bởi vì trước giờ anh luôn muốn mình không thua kém người khác, muốn mình phải thật giỏi và thành đạt.

Lạ lắm các bạn à. Con gái ai cũng thích người yêu mình có chí tiến thủ, biết vươn lên, nhưng khi chọn, họ không chọn người như thế.

Quay lại chuyện chính, vấn đề ở đây, theo anh nghĩ không phải là “Anh có thích nước Mỹ không?

mà là

Anh chọn tương lai hay chọn em?

Cả anh và em đều đã chọn…

B.l.u.e

Tiếu Ngạo Giang Hồ

Filed Under (Another Me, Literature) by B.l.u.e on 06-04-2009

Tagged Under :

Tiếu Ngạo Giang Hồ

Tiếu Ngạo Giang Hồ 1996

Lệnh Hồ Xung đáp:
- Ðến tối tại hạ ngửng đầu trông trời thấy thiếu một vì sao nào, liền biết ngay cô là vì sao đó giáng hạ phàm trần. Cô nương giống một vị thiên tiên như đúc. Dưới trần gian làm gì có nhân vật thế này?

Đây là truyện kiếm hiệp anh đọc đầu tiên.

Nhậm Doanh Doanh là nhân vật nữ mà anh yêu thích nhất trong tất cả các bộ kiếm hiệp nói riêng và tiểu thuyết nói chung.

Ngày đó anh từng bảo yêu ai sẽ nhất định nói câu này cho cô ấy nghe. Tiếc là giờ đây anh đã trải qua hai cuộc tình rồi mà vẫn cứ quên…

Anh thích giống Lệnh Hồ Xung ấy. Anh thích làm mọi thứ theo ý mình. Anh thích sống thật với cảm xúc của mình, yêu ra yêu, hận ra hận. Sống không bao giờ cần che giấu cảm xúc…

…nhưng ai là Doanh Doanh của anh, hiểu anh và chấp nhận anh dù bất kể anh như thế nào?

Khúc “Tiếu Ngạo Giang Hồ” ấy, chỉ mãi là… trong mơ.

B.l.u.e

Dubrovsky (Дубровский) – Pushkin

Filed Under (Literature) by B.l.u.e on 05-04-2009

Tagged Under : , ,

Dubrovsky

Bạn thân của em, một cô bé có tâm hồn rất nhạy cảm, người mà trong giai đoạn này nói chuyện với tôi nhiều hơn bất cứ người nào, giới thiệu cuốn này cho tôi.

Thật ra tôi thích văn học Nga. Trong suy nghĩ [mà theo bạn Cờ Lau là hoàn toàn không có đúng với cái gọi là phân tích văn học đích thực, hay cái thuật ngữ chuyên môn nào tương tự thế, mà chuyên ngành của bạn ấy tập trung vào] của tôi, văn học Nga và văn học Pháp là đỉnh nhất. Lí do tại sao thì có thể vào một lúc nào đó, có dịp ngồi trước li cà phê nghi ngút khói, trong ánh nến hay ánh điện mờ mờ, chỉ đủ làm phông nền để bừng lên khuôn mặt người đối diện, thì tôi sẽ kể cho bạn biết.

Văn học Nga hay lắm ấy nhé. Tôi đọc thơ Nga không nhiều, chủ yếu đọc trên mạng nơi này, nơi kia một ít. Nhưng những câu đọc được, đa phần là nhớ luôn. Mỗi khi đọc thơ Nga, tôi luôn có cảm giác mình chạm được một phần vào cái nỗi buồn man mác thể hiện qua những ngôn từ trau chuốt của tác giả – một nỗi buồn như cảnh hàng cây bạch dương đứng run rẩy giữa một trời đầy tuyết.

Tuy nhiên, truyện và tiểu thuyết Nga tôi đọc không nhiều. Tính tới giờ, nếu không kể những truyện ngắn tình cờ đọc được trong tuyển tập này nọ, thì tôi mới chỉ đọc qua Thép đã tôi thế đấySông Đông êm đềm.

Văn học Nga khá khó nuốt, hay các tác phẩm tôi đọc là như thế. Có thể do những tác phẩm nổi tiếng ấy có bối cảnh là một nước Liên Xô xã hội chủ nghĩa, nếu xưa hơn nữa thì là một Liên Xô phong kiến, với các lãnh chúa, các chủ nô… rất xa lạ so với lứa trẻ lớn lên trong một thành phố, một thời đại hiện tại như tôi.

Vì thế, khi nghe cô bạn thân của em giới thiệu về Dubrovsky, biết là Pushkin viết, thì đột nhiên hứng thú giảm đi một nửa. Chả phải tôi chê bai gì Pushkin. Ông là một trong những nhà thơ tôi thích nhất trong nền văn học Nga (cùng Olga Bergon và Esenin). Chỉ là tôi nghĩ tâm trạng của tôi thời điểm này không thích hợp đọc các truyện của Nga.

Tuy nhiên, một cô bé tinh tế như em giới thiệu, ắt có mục đích.

Giữa tiếng mưa đang rì rào đập vào cửa kính, bên hộp sữa cô gái Hà Lan, cùng với cái headphone chụp vào tai đang rỉ rả các bài hát nổi tiếng của đất nước Nga anh hùng (mà phổ biến ở Việt Nam) như Kachiusa, Đôi bờ, Tình ca du mục, Triệu đoá hoa hồng…, tôi ngấu nghiến đọc Dubrovsky.

Truyện bình thường. Nhưng rất thấm.

Người ta mất nhau đơn giản lắm các bạn của tôi ơi.

Một phút lỡ nhịp…

Một chuỗi những sự kiện tiếp nối nhau, mà cái sau là hệ quả của cái trước…

Cả vì sự cố chấp của con người nữa…

Cô bé có hỏi tôi, tại sao cố gắng đến mức như thế rồi vẫn không được hả anh?

Lúc đó, tôi xài cái icon hai chấm đê mà lòng nhói lên. Nội con người tại sao lại được sinh ra đã là điều huyền hoặc lắm rồi, việc chi lại phải đi tìm câu trả lời cho những điều huyền hoặc khác làm chi?

Tôi chỉ biết nói với em, và cả với tôi một câu: Everything will be ok :)

B.l.u.e