kiếp sau

Filed Under (Another Me, Music) by B.l.u.e on 22-07-2010

Tagged Under :

Nền nhạc trữ tình Việt Nam ngày xưa có nhiều nhạc sĩ rất hay. Trong đó có hai ông tên là Phạm Duy và Ngọc Bích.

Ông Phạm Duy năm nay đã gần 90 tuổi, ổng sáng tác nhạc hay quên cả sầu. Phạm Duy sáng tác nhiều lắm, chuyện, ổng sáng tác từ hồi tầm 20 tuổi cho tới tận 90 tuổi mà. Trong số các bài của Phạm Duy, anh thích nhất “lá diêu bông”, và hay nghe nhất là “Kiếp nào có yêu nhau”.

“Kiếp nào có yêu nhau” cũng được kha khá ca sĩ trình bày. Có thể liệt kê ở đây: Khánh Hà – Tuấn Ngọc, Thái Thanh, Lệ Thu… gần đây thì có anh Đức Tuấn, chị Thiên Kim, à còn chị Ngọc Hạ cũng hát. Version anh thích nhất là version của Ngọc Hạ. Nghe chị này hát trong Paris By Night 98, hay quên sầu (hát chung với Trần Thái Hòa).

Bài chị ấy hát đây: Kiếp nào có yêu nhau – Ngọc Hạ

À đại loại cái bài “Kiếp nào có yêu nhau”, nó có câu:

Kiếp nào có yêu nhau
Thì xin tìm đến mai sau

***

Ông Ngọc Bích thì không nổi tiếng bằng ông Phạm Duy, thậm chí không nổi tiếng bằng nhiều ông nhạc sĩ khác. Bài của ổng cũng có khá nhiều, mà toàn là bài anh nghe vài lần là chán.

Bài được biết đến nhiều nhất của Ngọc Bích, có lẽ là bài “Mộng chiều xuân” và bài “Trở về bến mơ”. Bài “Trở về bến mơ” hồi trước năm 75 khá nổi tiếng, bài này trong các băng nhạc cũ (Thanh Thúy, Phạm Mạnh Cương) từng được Elvis Phương, Sĩ Phú, hay Lệ Thu thể hiện. Cô Lệ Thu thể hiện bài này khá đạt. Nhưng anh thích version Tuấn Ngọc hát hơn. Bài này đây Trở về bến mơ – Tuấn Ngọc

Bài “Trở về bến mơ”, nghe Tuấn Ngọc hát tới câu

Hay đớn đau vì câu chờ kiếp sau…

mới thấy hai chữ “kiếp sau”, nó đau thế nào

***

Đại Diễn Thần Quân là một ông khác. Ông này chả liên quan gì tới hai ông Phạm Duy, Ngọc Bích, hay rộng hơn là các nhạc sĩ Việt Nam. Ông này thậm chí còn không có thật nữa. Ông này là một nhân vật phụ trong bộ tiên hiệp “Phàm nhân tu tiên” của Tàu Khựa. Ổng có một câu rất hay:

Nhưng đối với lão phu mà nói, cho dù là có thể có kiếp sau nhưng không có trí nhớ tình cảm kiếp này thì đó có còn là ta không? Căn bản là một người khác hoàn toàn xa lạ mà thôi…

***

Này em ơi, kiếp này không yêu nhau thì thôi, còn hẹn kiếp sau nữa, làm gì?

-H

Có không cái kiếp luân hồi?<br />
Kiếp sau có muốn làm người lại chăng?

tình mười năm còn lại mấy tờ thư

Filed Under (Another Me) by B.l.u.e on 21-07-2010

Tagged Under :

Anh rất thích viết thư. Hồi anh còn học lớp 7, có cuộc thi viết thư UFO gì đó, anh cũng đăng kí tham gia. Chỉ tiếc là người ta tưởng anh nhờ Victor Hugo hay Alexandre Dumas viết, thế là họ không trao giải thưởng cho anh.

Anh và em chia tay. Anh mỗi ngày đều viết cho em một email. Trong đó toàn những bài nhạc mà anh nghĩ là em thích – những bài mà anh cả đời có lẽ cũng sẽ không bao giờ nghe, nhưng vẫn năn nỉ thằng bạn anh copy đầy một ổ cứng cho anh.

null

Hộp mail em, em đưa password người khác vào đọc. Anh chỉ biết được khi người đó đem khoe với một con bé, ừ, con bé này là bạn anh.

Từ đó, anh ngừng việc viết thư cho bất cứ ai.

***

Các tiệm ăn của người châu Á bên này, ở bàn tính tiền hay có cái lọ để bánh qui tráng miệng. Nó có tên là Fortune Cookies. Thật ra trong đó chỉ gồm cái bánh qui nhỏ, và một câu trích dẫn nào đó. Một ý tưởng hay đấy nhỉ?

Bữa nọ, anh tình cờ lấy được câu này trong cái bánh qui

null

Someone in your life needs a letter from you

Anh rất thích viết thư. Nếu em cảm thấy bực bội, khó chịu vì thế, thì nói anh, chứ đừng làm như cô ấy, anh buồn, nhé!

B.l.u.e

khóc

Filed Under (Another Me) by B.l.u.e on 17-07-2010

Tagged Under : ,

null

Ông bà ngoại hay kể là hồi bé mẹ học rất giỏi. Mẹ thi đậu vào trường Nữ sinh Gia Long với điểm cao. Thế rồi sự kiện 30/4 xảy ra, cả nhà ông bà ngoại phải di tản về quê, mẹ và các anh chị em của mình không ai được đến trường tiếp. Cái thị xã nhỏ, nghèo nàn, việc có một trường tiểu học dạy cho trẻ em biết đọc, biết viết âu cũng là làm hết sức rồi, mơ sao tới được trường trung học đây?

Người ta hay nói mỗi đứa trẻ sinh ra đời đều sinh dưới một vì sao nào đó. Đôi khi tôi hay tự hỏi phải chăng người ta không yêu cầu tất cả thiên thần học về hình học trên thiên đường, nếu không tại sao ngôi sao của mẹ tôi lại được vẽ một cách méo mó đến thế?

Mẹ đi vượt biên, đi ba lần thất bại ba lần. Các em của mẹ lần lượt đi qua Mỹ thành công hết. Mẹ ở lại Việt Nam, mỗi lần nhận hình các em mẹ tốt nghiệp đại học, mẹ cười, nhưng tôi biết mẹ buồn.

***

Trước khi nhà tôi đi Mỹ tầm ba tháng, tôi thấy mẹ khi bán hàng cứ cầm riết cuốn sách Streamline để tự học Anh Văn. Mẹ đã tới rồi cái tuổi trung niên, mẹ tự học nên cứ học trước lại quên sau. Cái cuốn Streamline ấy chỉ nhàu nhàu, nhăn nhúm ở vài chục trang đầu. Qua đây rồi, mỗi lần đi các cửa hàng để mua đồ cuối tuần, gặp chuyện gì cần nói, mẹ toàn phải gọi điện thoại về đưa tôi nói.

Ông ngoại tôi khi qua đây cũng đã hơn sáu mươi, ông vẫn tới trường học. Vì thế ông ngoại khuyến khích mẹ tôi đi học. Nước Mỹ chưa từng ngoác mỏ rêu rao cả ngày rằng: chúng tao rất đề cao giáo dục (hoặc hắn rêu rao trong khi tôi đang nghe rock nên tôi không biết chăng?) nhưng ở đây, mọi người đều có cơ hội đến trường. Tôi đã mấy lần đi vào trong trường mà em tôi đang học, và khá ngạc nhiên vì vẫn có nhiều người đúng tuổi đi học dù điều này tôi từng được nghe kể trước.

Quay lại chủ đề đang nói, mẹ quyết định sẽ đi học, sau giờ làm, chả phải học mấy cái cao xa, chỉ là học Anh Văn để có thể giao tiếp và đọc viết. Cái vấn đề là bạn không thể cứ vác cặp sách rồi chui vào lớp được. Đăng kí học bên này, phải nói chuyện với conseleur, rồi mới thi xếp lớp này nọ để đi học. Mẹ không thể gọi điện nói được, mẹ nhờ tôi. Tôi lên trang web của trường, may mắn thay tìm được số của một conseleur người Việt, tôi đưa cho mẹ để mẹ gọi người ta. Hơn một tuần liền, mẹ gọi, cô đó đang đi nghỉ phép nên không nhận điện. Mẹ gọi cho tôi, mẹ nói tôi gọi số điện thoại của trường để hỏi cho mẹ.

***

Vài hôm trước, mẹ đi làm về sớm, mẹ gọi tôi khi tôi đang ở công ty. Mẹ hỏi tôi đã hỏi cho mẹ chưa. Tôi lười lắm nên trả lời mẹ: thôi mẹ cứ chờ người ta đi nghỉ phép về rồi là nghe điện thoại mẹ ngay mà. Giọng mẹ nghèn nghẹn, mẹ chỉ bảo tôi:
- Nếu trễ thời hạn đăng kí, người ta không cho mẹ đi học thì sao con? Mẹ muốn đi học mà con…
Tôi nghe lòng mình thắt lại. Tôi buồn, rất buồn, và rất hối hận.

Hôm nay, tôi lái về thăm nhà. Mẹ vẫn thế, mẹ quên hết mọi thứ, cứ ngồi giục tôi ăn cơm cho nhanh, cho nhiều vào. Tôi thích ăn canh chua cá lóc, lần nào tôi về mẹ cũng nấu cả nồi để cho tôi. Tôi ăn xong, nằm dài trên sofa chơi game một lúc. Đến khi tôi vào nhà tắm định tắm rồi đi ngủ, khi bước ngang qua phòng mẹ, thấy bóng mẹ ngồi lom khom với cái kim từ điển đang đánh vần từng chữ tiếng Anh, tôi chui vào buồng tắm, xả vòi sen.

Và khóc…

you may all go to hell, and i will go to Texas

Filed Under (Another Me) by B.l.u.e on 12-07-2010

Tagged Under :

null

Các cửa hàng lưu niệm ở Texas mỗi lần nhìn vào doanh số bán hàng của mình có lẽ sẽ cần phải cảm ơn Davy Crockett. Câu nói cách đây gần 200 năm của Davy, giờ trở thành một trong những câu được in nhiều nhất trên các áo thun, li, cốc… ở xứ sở cao bồi này.

Người ta thường ít ai muốn tới Texas – một vùng đất đầy nắng và gió; vùng đất của những cánh đồng rơm vàng cái màu vàng cháy khen khét, của những đồng hoang đầy sỏi đá.

Miền Viễn Tây được khắc họa qua các bộ phim cao bồi của Hollywood luôn là nơi của những kẻ ngoài vòng pháp luật, những tướng cướp liều lĩnh, những tay săn tiền thưởng sống trên đầu ngọn súng, lúc nào cũng đùa giỡn với mạng sống của mình. Lạ kì thay, tôi lại bị cuốn hút bởi cái khung cảnh của miền Viễn Tây hơn là những cảnh đẹp thanh bình, lung linh khi xem film ngay từ lúc nhỏ. Phải chăng, chủ nghĩa anh hùng ngang tàng luôn dễ đi vào lòng người hơn?

Texas cũng giống như đại mạc trong Xạ Điêu anh hùng truyện của Kim Dung, hay trong các cuốn truyện sến đầy nước mắt của Thương Nguyệt, đầy khắc nghiệt nhưng cũng đẹp nét đẹp của sự hoang dại.

***

Ngày mà Yahoo Answer còn được kha khá người quan tâm, đại loại có một câu hỏi được nhiều người tham gia thảo luận: người dân ở tiểu bang nào liều lĩnh nhất? Câu trả lời chiếm đa số là: Texas. Chẳng phải vậy mà người ta hay nói: lái xe như bọn Texas ấy sao?

Ngay đầu đường vào căn nhà tôi đang ở là một ngôi nhà nhỏ, xung quanh trồng đầy hoa. Một ngày nọ, khi cùng Charles đi làm về, chúng tôi thấy một ông cụ đầu tóc đã bạc phơ, đang ngồi lau súng trước cửa nhà. Charles và tôi về nhà cất xe, và đi bộ tới trò chuyện với ông cụ. Ông cụ đem khoe một loạt khẩu súng và nói:
- Ngày nào tôi cũng ngồi trước nhà lau súng thế này đấy. Bọn nào có ý đồ xấu đi ngang qua, thì bọn chúng tốt hơn là nên biết một điều: tôi chả sợ cái con mẹ gì hết; bọn nào thử tới cướp xem tôi có bắn chết bọn khốn đó ngay trước ngưỡng cửa nhà không?

Đấy, người Texas rất liều, và dường như chả biết sợ là gì…

***

Tôi không phải là người ngang tàng. Tôi nhát và sợ chết lắm. Nhưng tôi thích cái vùng đất đầy nóng nực này. Tôi thích con người ở đây, nóng nảy nhưng rất thẳng thắn, sòng phẳng. Đặc biệt, tôi thích cái cảm giác ngồi trong xe, mở toang cửa kính, một tay cầm lái, tay cầm li cafe đen đậm đặc, phóng vù vù qua những con đường nhỏ hẹp, ngoằn ngoèo, trên đầu là mặt trời chói gắt, nhưng mây rất trắng, và trời rất trong, trong tiếng nhạc ầm ầm đầy chát chúa…

Cảm giác đầy tự do, đầy phóng khoáng, như không bị bất cứ gì ràng buộc. Không vui, không buồn, không nhớ, không đau. Chỉ có bản thân mình là duy nhất.

B.l.u.e

Sài Gòn của em

Filed Under (Another Me, Việt Nam) by B.l.u.e on 12-07-2010

Tagged Under :

Em gọi tôi là Sài Gòn của em, nhưng tôi chưa hề gọi em lại là Hà Nội của anh. Việt Nam chỉ có một thủ đô Hà Nội, không có nghĩa là tôi chỉ có quyền gọi duy nhất một-cô-bé-nào-đó là Hà Nội của anh. Không, không ai cản được tôi nếu tôi muốn. Tôi không gọi, chỉ vì tôi thành thật.

***

Em buzz YM đúng lúc tôi đang loay hoay quét nhà. Khi tôi ngó vào màn hình máy tính thì em đã out, chỉ còn vài dòng chữ để lại:

Sài Gòn của em!
Em không chờ anh, em sắp lấy chồng…

Tôi nhắn vội em câu thơ của Đồng Đức Bốn: em có bỏ chồng về ở với tôi không? từ đó đến giờ, và chưa thấy em trả lời. Có thể em quá bận bịu với việc chuẩn bị tổ chức đám cưới. Hoặc giả chồng em – một con quái vật hung tợn, cấm không cho em vào YM để chat với tôi. (À, tôi không biết mặt chồng sắp cưới của em, nhưng tôi mặc định tất cả người yêu hiện tại của người yêu cũ của tôi ngày xưa đều là quái vật hung tợn. Và tôi, đau đớn thay, đã thua trong công cuộc đi hái nấm để giải cứu công chúa – là em, dù không phải em nào tôi quen cũng xinh như công chúa).

***

Cô bé Hà Nội kia, tôi chắc là chỉ tầm vài tháng sau là cô đã quên ngay việc cô từng gọi một thằng con trai xa lạ nào đó là “Sài Gòn của em”.

Còn tôi, tôi là người thành thật. Người thành thật có thể tán hơn một cô gái tại một thời điểm. Nhưng người thành thật thì không thể gọi hơn một cô là Hà Nội của anh. Chính ra là phải dùng từ “nào khác”. Mà thôi, đằng nào cũng quan trọng quái gì đâu.

B.l.u.e