nothing else matters

Filed Under (Another Me) by B.l.u.e on 22-06-2010

Tagged Under :

Pantera – band thrash mà em thích chỉ sau Megadeth, có một bài tên là Cemetery Gates rất hay. Trên đường đi làm về, em đi ngang qua một nghĩa trang. Lần nào chuẩn bị tới đó, em cũng canh chỉnh bài này (dĩ nhiên là trừ lúc em quên). Bài “Cemetery Gates” có một câu mà lần nào nghe, em cũng rất buồn:

You left me incomplete
All alone as the memories still remain

***

Cô ấy quay đi, bỏ lại một em không trọn vẹn. Mặc dù em vẫn là em, hiền lành cộng với tài ba, dễ thương lại thêm ngoan ngoãn, nhưng em biết, đã có gì đó trong em bị đánh cắp đi.
Kể từ khi cô ấy xa em, những cuốn sách đầy chữ duy nhất em đọc là sách phục vụ cho việc học và các tiểu thuyết tiên hiệp đầy rẫy trên mạng.
Kể từ khi em xa cô ấy, em nghe rock ít hẳn đi. Hay nói đúng ra là em không nghe rock một mình nữa.

***

Chiều nay, lục lại mớ quần áo tìm cho mình cái áo Pantera mới mua để mặc đi xem rock, em thấy cái áo quây của cô ấy. Là của cô ấy, chứ không phải của cô gái nào khác. Em biết thế, dù cho em không thể ngửi ra cái mùi quen thuộc của cô ấy (mà thật ra, em cũng quên rồi).

Old stuff brings back old memory…

***

Em nghe James đánh guitar thùng rất nhẹ nhàng và hát Nothing else matters. Em cúi đầu, lắc thật mạnh. Người ta nhìn vào sẽ không biết là mắt em đang rất buồn, đâu nhỉ?

***

Em đọc blog cô ấy, thấy cô ấy có vẻ buồn. Em gửi tin nhắn ngoài YM, không thấy cô ấy reply.

Là do cô ấy, hay do YM nhỉ?

À, dù sao, cũng là nothing else matters

B.l.u.e

một vùng mây trắng, bay đi tìm nhau…

Filed Under (Another Me) by B.l.u.e on 20-06-2010

Tagged Under :

Texas Road

Em rời nhà lúc trời trưa gắt nắng. Lái xe giữa cái nóng khắc nghiệt của Texas, mặc dù trong xe đã mở điều hòa tối đa, một tay ôm vô-lăng, một tay cầm chai ca-fe mát lạnh, em vẫn thấy nóng bức và khó chịu. Điểm an ủi duy nhất là trời xanh, và rất đẹp.

Em đã kể là mây hôm nay cũng rất trắng, và gợi cảm, chưa nhỉ? Ừ, hôm nay em mới để ý, mây lúc nào cũng vui đùa trước cửa kính xe phía trước của em. Mây rất trắng, rất gợi cảm, mây như muốn nói với em: Em là mây, em luôn dõi theo anh!

***

Em với tay chỉnh bài nhạc của nhạc sĩ Quốc Dũng “Anh đã thấy mùa xuân chưa?” Dạ Hương hát. Thật ra ban đầu em nghe thì nghĩ rằng Tuấn Ngọc hát hay nhất, sau bác Bắc tathy giới thiệu bài trên, em mới thấy tầm nhìn mình nông cạn. Dạ Hương hát, mê ngay từ những câu đầu luôn ấy chứ.

***
Một vùng mây trắng, bay đi tìm nhau…

Em ước mình là mây.
Nếu em là mây, em sẽ đi tìm cô ấy. Nếu em là mây, em chỉ cần lộn một vòng, như vận động viên thể dục dụng cụ, thế là đã ở ngay nửa vòng trái đất bên kia. Em sẽ kiếm sợi dây buộc mình vào hàng cây trước cửa nhà cô ấy, để gió khỏi cuốn em đi, để em chờ và thấy cô ấy bước từ nhà ra.
Nếu em là mây, em sẽ nhờ gió thổi em lên thật cao, em sẽ nói hơi nước hòa vào em. Em sẽ sơn lên mình một lớp màu đen thật đen. Và rồi em sẽ thành mưa. Em sẽ rớt lên mi mắt, rớt lên đôi má, rớt lên bờ môi; và lên khe ngực của cô ấy.

Em còn nhớ mọi thứ về cô ấy, nhưng em đã quên đi mùi ngực cô ấy chín tới…. Em thích mùi đó lắm. Giá em là mây dù chỉ trong giây lát, để em một lần nữa chạm lại cái hương vị đê mê quên người ấy.

***

Nhưng em chẳng phải là mây, nên em đành ngồi đây, cười, và hát…

Một vùng mây trắng, bay đi tìm nhau…

B.l.u.e

tiếng rơi rất nhẹ…

Filed Under (Another Me) by B.l.u.e on 04-06-2010

Tagged Under :

Hôm qua chat với S, đang ngồi chém gió một hồi về thần tượng muôn thuở là anh Phúc và chị Thy thì S gởi cho anh nghe bài Tri hop gì đó liên quan đến biển. Anh thở dài:
- I miss my hometown so much…
S lại gởi tiếp cho anh vài tấm hình chụp Vũng Tàu. Đột nhiên lại nhớ câu hát:
Em đâu phải là chiều
Mà nhuộm anh đến tím
da diết.

Cái mùi cố hương luôn là thứ dễ quyến rũ người ta nhất. Có lẽ còn xếp trên cả mùi nước hoa mà các cô gái thường xịt vào giữa khe ngực.

À, trên cả mùi ngực em chín tới nữa…

***

Bạn hỏi anh:
- Sao dạo này last.fm chỉ toàn thấy Bob Dylan thế?
GS có từng truyền cho anh kinh nghiệm khi tán gái là phải giả vờ nghe mấy bài nhạc xưa xưa. Vì gái nào cũng thích những thứ được phủ lên một lớp bụi thời gian rất nhẹ – dù điều nghịch lý là chúng ở rất ư là sạch. Nhưng, anh có thể khẳng định, anh nghe Bob Dylan cả ngày ở công ty, và nghe The Police, Poison, Cinderella… trên đường đi, là vì anh cảm thấy nó phù hợp với anh. Chứ như anh bây giờ, gái theo nhiều đến mức lấy quạt Ba Tiêu quạt đuổi đi còn không hết, nói gì tới việc phải đi tán gái. Anh xạo đấy.

Nhạc của Bob Dylan có thứ mà anh thích vào thời điểm này: tĩnh lặng và gợi nhớ, như những bản du ca của một gã lêu lỏng, vác cây guitar rong ruổi trên các con đường xuyên bang đất bụi mịt mù…

***

Khi lòng người ta tĩnh lặng, người ta có thể ngồi hàng giở trước bể bơi đầy nắng, nhìn hai chú chó chạy tung tăng vui đùa, chỉ với cái iPod cũ kĩ phát ra thứ nhạc trữ tình đến mức sến đặc và chai beer có độ cồn ít đến đáng thương.

Khi lòng người ta tĩnh lặng, giữa một đống phim trên kệ, người ta không phân vân bỏ qua những cuốn phim kinh dị, hành động… và chọn “Love Story” chỉ vì câu “Love means never having to say you’re sorry.” trên bìa đĩa.

Khi lòng người ta tĩnh lặng, giữa bản giao hưởng của loài dế lúc buổi đêm, người ta vẫn có thể nghĩ rằng mình nghe thấy ngoài thềm có chiếc lá rơi

***

À, khi người ta tĩnh lặng, người ta viết – chẳng – có – nội – dung gì hết.

B.l.u.e