biết em còn chút dỗi hờn

Filed Under (Another Me) by B.l.u.e on 30-12-2009

Tagged Under :

Hôm nay anh ngồi trong thư viện, học bài và nghe nhạc. Ban đầu anh mở playlist toàn những bài nhạc Rock quen thuộc. Anh đang thả hồn theo tiếng guitar léo lắt của Slash trong Don’t Cry, tiếng Oliva nức nở “All I ask of you… Believe” thì từng tiếng riff đanh thép cùng giọng hát nghiền nát thủy tinh của Phil trong “Cowboy from hell” dập đùng đùng. Mà nói chung, không ai có quyền kiềm hãm niềm sung sướng khi nghe rock, thế là anh headbanging, tuy không đến mức điên cuồng, nhưng nhìn chung bọn xung quanh chắc cũng lấy làm lạ.

Nghe một hồi, anh chuyển qua list nhạc Việt Nam, đang lim dim mắt hưởng thụ thì một thằng kế bên hỏi:
- Mày nghe gì mà lúc giật giật lúc phiêu phiêu thế?
- À, ban đầu tao nghe nhạc Rock, sau tao nghe nhạc trữ tình.
- Mày đang nghe bài gì?
- Nhạc Việt, tao có nói mày cũng không biết đâu.

Khi đấy, iPod anh đang phát bài “biết em còn chút dỗi hờn”, Hà Trần trình bày.

———————————————–

Band nhạc Nu-metal nổi tiếng thế giới là Linkin’ Park có một bài tên rất lạ là “Cure for the itch”, dịch ra tiếng Việt mình là “Phương pháp chữa ghẻ ngứa”.

Nhân nói tới chuyện ngứa, anh mới bàn ngoài lề xíu, anh tự nhận rằng mặt anh dày và vô sỉ thiên hạ không ai bằng. Nhưng da anh cực kì mỏng. Minh chứng là mỗi lần anh bị con gì đốt, là nổi đỏ lên, và ngứa cực ngứa, ngứa như heo á.

À, các tình yêu có biết tại sao muỗi cắn lại hay ngứa không?

Anh vừa tra Google, đại loại là khi muỗi nó cắn mình, nó để lại trên vùng bị cắn một chất gọi là anticoagulant, chất này khiến hệ thống miễn dịch của cơ thể sinh ra một chất chống lại, và điều này tạo nên ngứa xung quanh vùng bị cắn.

Hôm nay, khi đang nghe bài “biết em còn chút dỗi hờn”, anh bị muỗi cắn những hai lần. Mà khốn nạn thay hai lần, lại vào cùng một chỗ. À, đó là ban đầu anh nghĩ thế. Chứ sau này phải cảm ơn con muỗi. Bởi vết cắn thứ hai vào đúng vết cắn đầu, khiến không cảm thấy đau như lúc đầu.

———————————————–

Ngày 24-12 vừa rồi, anh del nick nó, del luôn Facebook của nó, kèm theo câu nói “anh dừng ở đây, từ giờ không làm phiền em nữa.” Anh không cảm thấy đau xíu nào. Bởi chính ra nó cũng như muỗi cắn hai lần vào cùng một vết thương. Hành động nào làm lần đầu đau bao nhiêu, thì lần hai làm lại y hệt, sẽ không thấy đau xíu nào.

Tình yêu nào không tin cứ đưa người ra cho muỗi cắn là biết…

291209
B.l.u.e

Con đường màu xanh

Filed Under (Another Me, Music) by B.l.u.e on 22-12-2009

Tagged Under :

Khi anh phát hiện bạn gái đầu tiên của anh cặp với thằng bạn anh, việc duy nhất anh làm là không làm gì cả. Ngay cả cái dũng khí nhấc fone lên, quay số, yêu cầu một lời khẳng định cho rõ ràng, hay chí ít là chửi một chập vào mặt cô ấy rồi cúp máy anh cũng không dám làm.

————————-

Cái ngày mà anh ngồi ở Hồ Gươm đầy lộng gió gọi điện cho cô trước khi ra sân bay Nội Bài, anh còn nhớ cô nói với anh: anh về lại Sài Gòn rồi nhớ đừng quên em đó, anh hứa đi…. Anh hứa.

Cô cũng từng hứa với anh, sẽ không như cô ấy, phản bội anh như thế.

Chí ít đến giờ anh vẫn còn giữ lời hứa của mình (dù cái khoảng cách anh di chuyển gấp rất nhiều lần cái một ngàn bảy trăm kilomet ấy).

————————-

Bài cuối cùng cô gởi cho anh qua mail, là bài “Con đường màu xanh” của Lê Hiếu, trước khi cô bỏ anh ra đi, cũng theo một người mà anh từng gọi là bạn.

Khi anh phát hiện cô cặp với thằng bạn anh, việc duy nhất anh làm là nhấc điện thoại lên gọi cho cô. Lần đó anh tự nhủ, thế nào cũng phải quát vào mặt cô, dù trước đó cô là người mà anh yêu hơn chính bản thân mình. Anh tự mắng nhiếc mình mỗi khi nghĩ đến việc rùn tay lại.

Nhưng thằng hèn thì muôn đời là thằng hèn, cái dũng khí của anh tan biến, khi nhận ra đằng sau tiếng nức nở của cô là nhạc nền cái bài khốn nạn đó, bài mà trong những đêm thức trắng sau sự kiện ấy anh để chế độ repeat cả đêm.

————————-

Anh xem Paris By Night 98, tới bài “Con đường màu xanh”, tự nhiên anh – vô cùng ngạc nhiên, anh nảy ra cái dũng khí ấy, nhưng là dũng khí để nói rằng: anh vẫn còn rất nhớ cô…

Tôi xin chịu cuồng si để sáng suốt
Tôi đui mù cho thỏa dạ yêu em
(Bùi Giáng)

Si ngốc!

221209
B.l.u.e