hương thu

Filed Under (Another Me) by B.l.u.e on 16-11-2009

Tagged Under :

Tháng này là tháng của mùa đông, khi từng cơn gió lạnh tràn về khiến con người ta dù đã như con rùa rúc mình trong lớp áo dày cộm, đôi khi vẫn run run nhè nhẹ.
Tháng này là tháng của mùa đông, khi nhiều lúc, đột nhiên lại thèm cảm giác nắm chặt một bàn tay.
Tháng này là tháng của mùa đông, nhưng sao tôi lại nghe văng vẳng trong không gian sầu thẳm, tiếng của mùa thu đâu đó gọi vang về.

Hôm nay bước ra xe giữa tiết trời giá lạnh, tôi ngẩn người khi thấy lá vàng rơi. Lá rơi nhiều, nhiều lắm, rơi phủ kín kiếng xe, lại có những chiếc lá nghịch ngợm, xoay vòng trong không gian, tựa như thực vật nhỏ bé ấy đang nhảy điệu tiễn biệt mùa thu. Thu đi cho lá vàng bay…

Tôi lái xe đi giữa tiếng các anh già Led Zeppelin thủ thỉ ‘Stairway to heaven’, nhưng trong đầu chỉ nghĩ về những câu thơ bất hủ của Lưu Trọng Lư

Con nai vàng ngơ ngác
Đạp trên lá vàng khô

Tôi với tay hạ kiếng xe, vặn nhỏ thật nhỏ nhạc, và lắng tai nghe tiếng bánh xe lướt trên xác những chiếc lá thu đang nằm yên dưới lòng đường. Rào rạt, rào rạt, ngẩng đầu lên, lại thấy điệu vũ lá vàng rơi lả tả trên kiếng…

Tôi hít một hơi thật dài, nhưng không thể ngửi thấy hương thu, vì có lẽ, mùa đông đã giấu Hương của – tôi đi rồi…

161109
B.l.u.e

Dạ khúc cho tình nhân

Filed Under (Another Me, Music) by B.l.u.e on 16-11-2009

Tagged Under : ,

Người ta nói, à không, vì không có nguồn trích dẫn, nên cứ coi như tôi nói:

trong nền văn hoá nghệ thuật Việt Nam, nếu Lưu Quang Vũ và Xuân Quỳnh là cặp uyên ương đẹp đẽ và thi vị nhất, thì Lê Uyên & Phương nồng say và day dứt nhất.

Giai thoại kể lại, ban đầu Phương học vĩ cầm, nhưng vì bị tật ở tay trái nên phải chuyển sang đàn guitar. Nghe Lê Uyên & Phương phải nghe những bản thu trước giải phóng, khi bài nhạc được khắc hoạ một cách đầy hoàn hảo bằng cây đàn guitar của Phương và giọng hát khàn khàn da diết của Lê Uyên. Những bản tình ca của họ, chỉ có thể dùng cụm từ như Phạm Duy đã từng nói: “thú đau thương”, đúng đến từng âm tiết, từng kí tự.

Vì là “tình nhân”, nên họ rồi cũng xa nhau, hay vì yêu nhau và xa nhau nên họ mãi chỉ là “tình nhân”? Điều này có lẽ không ai trả lời được. Dấu & giữa nghệ danh của họ, rốt lại cũng bị xoá đi, sau 15 năm chung sống.
Đêm nhạc tưởng niệm Phương, người ta thấy bóng Lê Uyên đơn độc, nghẹn ngào, tiếng hát của chị vẫn đầy khắc khoải, nhưng vĩnh viễn không thể được như trước, khi người con trai ngay cả tên mình cũng bẻ làm hai, đưa chị phần nhiều, nay không còn nữa.

——————————————–

Không ai yêu nhau để trở thành tình nhân…

Trong tiếng nhạc đầy day dứt “Dạ khúc cho tình nhân” của Lê Uyên & Phương, tôi mở đầu lá thơ gởi em bằng câu đấy. Bản thân hai chữ “tình nhân” không hề có tội, tội đó (nếu có) thuộc về con người. Khi người ta không đủ can đảm để vượt qua mọi thứ và đến với nhau, họ đơn giản gọi nhau là “tình nhân”, như một sự phủ định hoàn toàn trách nhiệm với nhau; để một ngày nào đó, có buông tay nhau ra cũng không oán hận hay giận hờn, chỉ còn lưu luyến đọng lại.

Ừ, như thế âu cũng tốt.

——————————————–

Mối quan hệ thực chất giữa em và tôi, gói gọn trong hai chữ “tình nhân”, chỉ tám chữ đủ bao quát cả cuộc tình mà khi mới bắt đầu, em đã từ chối đi tới đích.

Chỉ có thể làm “tình nhân”, nghĩa là chấp nhận sao chỉ yêu nhau có một thời

Khi chia tay, tôi rất muốn hỏi em, em phải mất bao lâu mới làm quen được với hai chữ “tình nhân” – mà trong thâm tâm, tên tôi em gọi như thế. Nhưng có lẽ, không còn quan trọng nữa rồi.

Bởi có lẽ mãi mãi tôi vẫn ngu ngơ không thể học được cách xem em chỉ – như – là – tình – nhân…

Vừa hoa nở tươi môi
Tình nhân đã xa xôi

Đời mãi mãi mãi cách xa …

161109
B.l.u.e

những cảm xúc không biết đặt tên

Filed Under (Another Me, Music) by B.l.u.e on 14-11-2009

Tagged Under :

Anh chỉ đơn thuần là đang ngồi và nghe Khánh Phương khi mọi thứ thình lình xảy đến. Cái thế lực – mang tên là cảm giác này, đầy huyền hoặc, như một mũi khoan, rè rè và khọt khẹt đâm thủng qua lớp bụi thời gian, để xoáy sâu vào tận cùng trí óc anh. Và những gì anh cố gắng giam hãm bấy lâu, nay được dịp rò rỉ theo cái lỗ hổng ấy, bay, bay, bay khắp nơi, làm đặc quánh lại cái bầu không khí chung quanh anh.

—————————————

Anh ghét xài điện thoại di động, nếu dây điện thoại bàn nhà anh đủ dài, dám anh đi đâu cũng vác nó theo rồi. Nhưng dây điện thoại bàn vốn dĩ luôn ngắn, vì vậy anh – như bao người, cũng dùng di động.
Cái cục gạch anh dùng không thể gọi là cục gạch, vì nó rất nhỏ gọn, nói tóm lại là rất đẹp. Nhưng không hiểu sao, anh ghét cái ý tưởng mọi người biết anh đang xài nó. Anh đồ rằng đây không phải vấn đề về thần kinh, à, thật ra anh cũng không dám chắc.
Nhắc lại, vì thế anh không để nhạc chuông, chủ yếu để rung, xem như đỡ tốn vài chục nghìn đồng đi mát xa.

Bài nhạc chuông đầu tiên anh để là Chỉ một mình anh, do Phương Anh trình bày. Đó cũng là lần đầu tiên, anh mong có người nhận ra rằng… anh đang xài điện thoại.

—————————————

Anh rất kém trong việc ghi nhớ các ngày tháng cụ thể. Anh dễ dàng quên những dịp lễ cực – kì – truyền – thống, nhưng anh lại nhớ ngày ấy.

Mà thật ra, anh cũng không nhớ “ngày ấy” chính xác là ngày nào trên lịch. Anh chỉ nhớ rằng, có một ngày như thế tồn tại trên đời này.

Đó là hai bàn tay, nắm thật chặt khi từng nốt nhạc vang lên.
Đó là em, thì thầm vào tai anh: Nhớ hãy nhớ hãy nhớ những lúc hai đứa tay nắm chặt tay.
Đó là anh, bằng tất cả những giác quan của mình, đang gắng ghi thật sâu tất cả mọi thứ đang diễn ra vào trí nhớ.

Đó là mình, của một thời…
…yêu nhau

—————————————

Kể từ đó, anh thôi không xài nhạc chuông, bất kể nhạc chuông gì, và cũng hạn chế xài điện thoại đến mức tối đa.

Chẳng hạn như tối nay, vì cái điện thoại đó, mà đột nhiên anh lại nhớ đến phát điên bài hát quen thuộc ấy, nhớ in ít hình ảnh em.

Anh có cần nói thật ra là sáng giờ anh không nhìn thấy cái điện thoại của anh ở xó xỉnh nào không nhỉ? Mà thôi, anh viết những gì ở đây, em cũng không đọc được, thì nói hay không có can hệ gì?

http://www.youtube.com/watch?v=ffnhZc2Rofc&fmt=18 – Link gì đây? Chẳng biết…

141109
B.l.u.e

p/s: hình ảnh chả liên quan gì :-)