Ark – Burn The Sun

Filed Under (Music) by B.l.u.e on 09-09-2009

Tagged Under : ,

Ark - Burn The Sun

Cái chất progressive đầy ma quái trong các thể loại nhạc rock chưa bao giờ khiến em thôi say mê. Em bắt đầu nghe prog từ concept album hoàn hảo Streets: A Rock Opera của Savatage. Và kể từ đó, em nghe prog nhiều hơn hẳn so với các thể loại nhạc khác (trong cùng dòng Rock).

Em không dám nói mình rành về prog, bởi em thường chỉ nghe đi nghe lại vài band mình tâm đắc. Trước giờ, nếu có chị gái nào nhờ em tư vấn ý kiến xem nên nghe album nào trong hằng hà vô số các tuyệt phẩm của dòng nhạc này, thì với xuất phát điểm ban đầu là cái thế giới hẹp như mắt con ếch nhìn bầu trời qua miệng giếng của em, em sẽ không ngần ngại bảo chị gái ấy rằng: album đầu tiên nên nghe là Morningrise của ông hoàng Metal thời điểm hiện tại: Opeth (em thích bài To Bid You Farewell trong album này vật vã), kế tiếp là concept album kinh điển The Wall của mấy bác Pink Floyd.

Giờ đây, nếu có chị nào hỏi em câu như trên, em sẽ đưa ra một cái tên khác: Burn The Sun của Ark.

Ark là một cái tên lạ thật lạ, lạ như bản thân ý nghĩa của chữ “lạ” khi tra trong từ điển. Khi em đang khoác vai thằng bạn Google của em đi lang thang khắp chốn Internet để tìm hiểu thêm thông tin về các band nhạc Prog, em tình cờ bắt gặp bọn này. Ấn tượng đầu tiên của em về các bạn này là các bạn ấy được đa phần các metalhead đánh giá rất cao, và nhìn đội hình của Ark, chỉ thốt lên được câu (như hồi em còn chơi game Võ Lâm Truyền Kỳ chúng nó hay nói): khủng.

Guitarist Tore Østby (Conception, DC Cooper, Giant’s Playground, Hypose, Redrum, Headcrash)
Drummer John Macaluso (TNT, Riot, Spread Eagle, Alex Masi, Yngwie Malmsteen, Powermad)
Vocal Jørn Lande (The Snakes, Masterplan)
Bassist Randy Coven (Steve Vai, Steve Morse)
Keyboard Mats Olaussen (Yngwie Malmsteen)

Ark là ý tưởng của John MacalusoTore Østby khi không hẹn mà gặp, band của hai chú này tan rã gần gần một thời điểm. Ngoài lề xíu, band Conception có hai xương sống là anh Tore Khan, thì một lập nên Ark, một rất thành công với Kamelot sau này. Quay trở lại, Ark được thành lập bởi đội hình toàn những tay sừng sỏ, thì điều đương nhiên là sau debut album có cái tên trùng với tên band phát hành năm 1999, các metalhead có quyền trông ngóng, mong chờ sự ra đời của một tuyệt phẩm (như đã từng ngây ngất với Beethoven’s Last Night của Trans-Siberian Orchestra hay Metal Opera của Avantasia – cũng là những dự án tập hợp các tay kì cựu). Burn The Sun ra đời năm 2001 đã không làm mọi người thất vọng.

Em phải gọi chất prog trong Burn The Sun là gì nhỉ? Nó kĩ thuật hơn so với hầu hết các album cùng thể loại khác. Người ta nói Images And Words của Dream Theater là album có giai điệu réo rắt và tuyệt mỹ nhất, nhưng cá nhân em cho rằng, nếu đem so với Burn The Sun, thì vẫn thua một chút. Dĩ nhiên, Dream Theater với anh John Petrucci lừng lẫy, gẩy guitar nhanh kinh khủng (chuyện, anh ấy có tên trong top shredders of all time mà), thì ắt sẽ hơn so về mặt giai điệu chung của từng bài. Nhưng nguyên nhân em đánh giá Ark cao hơn, là bởi sự kết hợp nhuần nhuyễn quá nhiều phong cách chơi nhạc trong album này, và cái nào cũng đều đạt đến mức hay của nó.

Burn The Sun có gì đó rất mạnh mẽ của Hard Rock (chả hiểu sao ở vài track em lại nghe có âm hưởng của GnR và cả Led nữa mới kinh), sự nhẹ nhàng truyền cảm đầy chất jazz (tiên sư mấy anh, thử nghiệm hay đến thế cơ chứ), xen lẫn giữa những tiếng bass nặng trịch, những tiếng riff đậm chất Power Metal, là tiếng keyboard chạy đầy giai điệu, hay thỉnh thoảng là tiếng Acoustic Guitar, có khi là tiếng động rất lạ, như tiếng đồng xu rớt ở track 1, hoặc tiếng flamenco guitar và drum truyền cảm trong track mang âm hưởng Latin rõ rệt – Just A Little (track này nghe na ná Crazy của Seal quá). Khó tin được một band lại kết hợp sáng tạo nhiều phong cách đến như thế.

Điều đáng tiếc là tay guitar Tore được quá ít dịp để phô diễn tài năng, tuy vẫn có những pha solo guitar réo rắt, nhưng nhìn chung là vẫn ít so với tài năng kì cựu của anh. Điểm mà em thích duy nhất ở Tore trong album này là phát Flamenco Guitar ở track 6.

Giọng ca của tay vocal Jørn Lande cũng là một đề tài được tranh cãi khá nhiều ở các forum prog rock của bọn Tây nhợn. Ai đã từng nghe qua giọng hắn trong Masterplan thì đều phải công nhận tay này rất khá. Hắn có thể hát được nhiều chất giọng khác nhau, kiểu này thì khá giống anh Dani thần tượng của các bé tuổi teen trong Cradle of Filth , nhưng anh Dani toàn sử dụng phơ, so được thế nào với anh Jørn nhà em. Nhiều người không thích Jørn vì giọng của hắn là sự tổng hợp của quá nhiều vocal nổi tiếng, giống nhất là giọng David Coverdale của Deep Purple. Em thì nghe Deep Purple ít nên cũng không rõ, nhưng em vừa nghe qua thì thấy giọng anh này gần với Freddie Mercury của Queen đầy trầm cảm, hay ở track cuối của album thì lại tưởng như giọng Axl Rose trong Guns ‘N Roses.

Nếu những lời người ta nói rằng nguyên nhân Jørn rời khỏi Masterplan là do sự khác biệt trong quan điểm về sự sáng tạo là đúng, thì ắt hẳn gia nhập Ark là quyết định sáng suốt của anh. Burn the sun là sự trình diễn tuyệt hảo nhất của Jørn, độ truyền cảm, sự rung động mà giọng hát mang lại, dù cho đó có là những tiếng gằn dữ dằn, hay chất giọng latin đầy sôi động, hoặc đầy nhẹ nhàng, nức nở cũng đều khiến người nghe ngẩn ngơ.

Về các bài trong album, thì cá nhân em thích nhất Heal the waters (Cái khúc tiếng đồng xu rớt leng keng (5:50) kế đó là tiếng guitar nối tiếp nghe rất lạ, đầy sáng tạo.), Absolute Zero, Just a little, Missing you và đặc biệt là Silent is the rain.

Có hai ca khúc rock mà em nghe xong rất tiếc nuối, đầu tiên là bản ballad nhẹ nhàng Bao giờ cho đến mùa đông của band Rock Việt Smallfire, tiếp theo là Silent is the rain của Ark, vì cả hai đều quá ngắn. Khi cảm xúc đang được đẩy dâng lên ngùn ngụt, thì đột ngột bị cắt đứt, kết quả mang lại là sự bực dọc xen lẫn tiếc nuối.

Bỏ qua sự tiếc nuối ở cuối album, một vài track hơi nhạt ở giữa album thì nói tóm lại, Burn The Sun là một album prog hoàn hảo, một tuyệt tác đầy cá tính và có những nét rất đặc trưng trong dòng nhạc trước giờ đã có quá nhiều các album vàng làm lay động lòng người. Sự sáng tạo được phát huy đến mức cao nhất, giai điệu đẹp và quyến rũ mê người, lời nhạc và giọng ca truyền cảm, em chắc chắn rằng câu đầu tiên các anh chị thốt lên khi nghe hết album này sẽ là: cái quái gì mà tuyệt thế!

090909
B.l.u.e

p/s: link download album http://www.mediafire.com/?wbyzofft3t1

kẻ du ca Trần Tiến

Filed Under (Music) by B.l.u.e on 02-09-2009

Tagged Under : , ,

Hoàng Cầm

Hôm nay em đang nằm trong phòng đọc Promise of the Wolves của Dorothy Hearts thì nghe văng vẳng tiếng chú Ngạn và cô Kỳ Duyên giới thiệu về bài hát Chị Tôi của nhạc sĩ Trần Tiến trong chương trình Paris By Night 90 – Hình tượng người phụ nữ Việt Nam.

+++

Ở đây, cần nói ngoài lề một chút cảm nghĩ của em về Paris By Night. Đối với em, Paris By Night chỉ là chương trình văn nghệ, không hơn không kém. Những gì báo chí Việt Nam đồng loạt tấn công vài cuốn băng Paris By Night trên khắp mặt trận1, không làm em quan tâm lắm. Đối với em, bỏ qua các quan điểm về chính trị, thì Paris By Night hay thật sự, từ cách dàn dựng chương trình, khả năng qui tụ nhiều giọng hát tốt, nghiêm túc trong từng tiết mục nhỏ đến cách dẫn chương trình hóm hỉnh của chú Ngạn và cô Kỳ Duyên, đủ để khiến khán giả trong nước phải thốt lên câu “giá mà bên này cũng có…”

+++

Nhắc lại, khi em chạy ra ngoài phòng khách, thì thấy anh Bằng Kiều đang hát bài nhạc này của Trần Tiến. Thế là đủ để em có cảm hứng mở nghe lại Trần Tiến từ tối đến giờ.

Trần TiếnVũ Đức Sao Biển, là hai cái tên liên quan đến nghệ thuật mà em có những cung bậc tình cảm thích và không thích hoà trộn lẫn nhau. Điều này thật ra cũng không phải lạ ở em, bởi em có thể thích một thời điểm nào đó trong cuộc đời sáng tác của một người nghệ sĩ, nhưng ghét và bỏ qua phần còn lại.

Ba em hồi trẻ rất nghệ sĩ, tóc xoăn và dài, lại đàn guitar giỏi, giọng trầm ấm rất hay. Em lớn lên cùng với rất nhiều bài hát của ba em. Tuổi thơ của em là một vùng quê nghèo, ánh sáng văn minh của đô thị chưa kịp từ từ bò tới. Vì thế, mỗi tối sáng trăng, điều em thích thú nhất là nằm dài ra chiếu và nghe ba em đàn hát. Bài nhạc duy nhất mà em vẫn còn nhớ tới giờ là bài Mặt trời bé con của Trần Tiến.
Thật ra, chắc hầu như ai sinh ra và lớn lên vào những năm cuối của thập niên 80, đầu thập niên 90 thế kỉ trước, đều quen thuộc với bài hát rất đỗi dễ thương này của ông

Ngoài kia có cô bé nhìn qua khe nghe tiếng đàn của tôi
Ngoài kia có chú bé trèo cành me mắt xoe tròn lắng nghe

Đôi khi, lúc ngồi hâm hâm, em hay nghĩ, sau này em lập gia đình và có con, thì chắc chắn em cũng sẽ nuôi con em lớn bằng ca từ và giai điệu của bài này. Quá ngọt ngào và dễ thương. Và em cũng không tưởng tượng được một đứa trẻ khi lớn lên lại có thể có một tâm hồn cằn khô, héo hắt nếu ngay từ nhỏ đã tắm mình trong những làn điệu đậm chất Việt Nam thế này.

Những bài hát của Trần Tiến (ngoại trừ album mới2) và một số bài mang tính phá cách không được (các cơ quan chức quyền) công nhận, thì hầu hết đều mang dáng dấp của vùng quê Việt Nam xưa. Đó không phải đơn thuần là vấn đề ca từ hay nhạc điệu, đó là chuyện của cảm giác và cảm nhận, nói nôm na là chỉ cần nghe văng vẳng bên tai đã đủ hình dung về một vùng quê với những cánh đồng xanh mát, những cây cầu tre bắt qua hai bờ dòng kênh nhỏ uốn lượn, vùng quê của những cánh bướm, cánh chim gắn liền với tuổi thơ đầy sôi động…

+++

Hoàng Cầm là một trong những nhà thơ Việt Nam em yêu ngay từ khi đọc vài dòng thơ đầu tiên và vẫn yêu cho đến tận bây giờ. Đôi khi, trong cảm nhận của em, Hoàng Cầm có những góc cạnh thơ nhất định đủ để đánh bật Nguyễn Bính ra khỏi cái danh hiệu “nhà thơ của làng quê Việt Nam”. Cái khác biệt nhất là thơ Hoàng Cầm hầu như đều ẩn chứa một nỗi buồn man mác

Nếu có ngày mai anh trở gót
Quay về lãng đãng bến sông xa
Thì em còn đấy hay đâu mất?
Cuối xóm buồn teo một tiếng gà…

(Nếu anh còn trẻ – Hoàng Cầm)

hay

Nghé cây bài tìm hơi tóc ấm
Em đừng lớn nữa Chị đừng đi

(Cây tam cúc – Hoàng Cầm)

hay là

Lẽo đẽo Em đi vườn mai sau
Cúi nhặt chiều mưa dăm quả rụng.

(Qua vườn ổi – Hoàng Cầm)

Hầu hết mọi người đều cho rằng bài hay nhất của Hoàng CầmBên kia sông Đuống. Thật ra, trong nền thi ca Việt Nam, Bên kia sông Đuống có thể liệt vào hàng tuyệt tác, xứng đáng đứng vào danh sách những bài thơ hay nhất. Tuy nhiên, em vẫn thích bài Lá diêu bông của Hoàng Cầm hơn cả.

Em đọc Lá diêu bông vào năm lớp mười, nghe bài nhạc do Phạm Duy phổ, Ý Lan hát vào cùng năm ấy. Đến giờ, cứ mỗi lần nhắc đến câu Váy Đình Bảng buông chùng cửa võng, em lại thấy nôn nao đến lạ kì…

+++

Bài thơ đẹp và buồn nhất của thi sĩ hồn Kinh Bắc, nếu được phổ nhạc bởi kẻ du ca đồng nội Trần Tiến thì sẽ như thế nào? Đó lẽ ra sẽ phải là một trong những bài nhạc đẹp và đáng nhớ nhất. Nhưng tiếc thay, đáng nhớ thì có, chỉ có điều đẹp thì hoàn toàn không. Nói thẳng ra, theo em đó là một sự bôi bác.
Sao em nỡ vội lấy chồng nếu đứng riêng thì có thể gọi là tác phẩm hay, nhưng khi gán mác Hoàng Cầm vào như

Sao em nỡ vội lấy chồng hay Lá Diêu Bông là một bài hát thuộc thể loại trữ tình do nhạc sĩ Trần Tiến sáng tác vào năm 1990, phỏng theo bài thơ mang tên “Lá Diêu Bông” của nhà thơ Hoàng Cầm.
(Wikipedia Việt3)

thì chẳng ra sao cả.

Thật buồn cho Lá diêu bông vốn mang một nét đẹp ngây thơ và thánh thiện nhưng man mác một nỗi buồn của Hoàng Cầm. Người ta càng biết tới Sao em nỡ vội lấy chồng nhiều, thì lại càng quên mất hình ảnh cậu bé

Em cầm chiếc lá
đi đầu non cuối bể
Gió quê vi vút gọi
Diêu bông hời…
…ới diêu bông…!

trong bài thơ nguyên tác. Đến nỗi, em đã từng gặp rất nhiều người hồn nhiên khen Hoàng Cầm theo đúng nghĩa

Ru em thời con gái kiêu sa
Em đố ai tìm được lá diêu bông
Em xin lấy làm chồng…

+++

Trần Tiến ơi, em chẳng biết quan điểm của em khi nhìn nhận về ông như thế nào đây, khi bài hát mà tuổi thơ em rất yêu thích gắn liền với ông, nhưng một bài thơ tuyệt tác mà em say mê khác, lại bị chính tay ông làm hỏng.

Ôi, Lá diêu bông…

020909
B.l.u.e

Chú thích
  1. http://www.cand.com.vn/News/PrintView.aspx?ID=82939 []
  2. Trần Tiến 2008 []
  3. http://vi.wikipedia.org/wiki/Sao_em_n%E1%BB%A1_v%E1%BB%99i_l%E1%BA%A5y_ch%E1%BB%93ng []