mười hai giờ

Filed Under (Another Me) by B.l.u.e on 11-07-2009

Tagged Under :

Clock

Thế là tính tới hôm nay, anh đã đi được đúng một tuần. Một năm có bao nhiêu tuần, anh rất lười tính, nhưng chắc là cũng nhiều lắm. Vì thế, mới ở một tuần, có lẽ là chẳng đủ để phát biểu gì cả về cái gọi là sự – thay – đổi – trong – lòng khi ở cách xa nhau. Nhưng anh vẫn cứ phát biểu. Vì, anh thích.

Xa thế này, chẳng ý nghĩa gì sất. Mọi sự vẫn thế.

Anh vừa qua Mỹ, việc đầu tiên anh làm lại là chat với bạn gái cũ của anh.

Anh và nó chia tay, tuy có thể nói là do nhiều yếu tố, nhưng cái quan trọng và tác động nhiều nhất, là sự e ngại khoảng cách trong tương lai [vào thời điểm đó]. Vì thế, anh thật sự muốn kiểm tra lại xem cái cảm giác đó có quan trọng đến thế không.

Dĩ nhiên, mỗi một thời điểm mỗi khác nhau, đem cái cảm giác của thời điểm này để kiểm nghiệm một mối quan hệ trong quá khứ là không hợp lý. Nhưng ở một khía cạnh và chừng mực nào đó, là có thể chấp nhận được.

Anh và nó vẫn chat rất bình thường, mọi sự như chưa từng xảy ra, chưa từng có chia ly, thậm chí không hề có khoảng cách. Chỉ có điều, anh vẫn chưa biết rằng, vì do hai người đã thật sự ở trong cái tình trạng mà khi quen nhau rất e ngại, đã không còn là tưởng tượng, mà đang [phải] chạm vào, cảm nhận, sống, đau với [và vì] nó, hay là do đã hết tình cảm với nhau [về phía nó, và một phần ở phía anh - anh xạo ấy], mà cái khoảng cách không gian tan biến hoàn toàn thế này.

Có thể chỉ là còn chờ một câu “chúng ta bắt đầu lại nhé, mọi sự không khó khăn như em e ngại”, và cũng có thể là không bao giờ.

Mọi việc chung quy không còn là
…nên hay không
…cần hay không
…được hay không
mà là muốn, hay không?

B.l.u.e

Tạm biệt Việt Nam. Good luck to all :)

Filed Under (Việt Nam) by B.l.u.e on 03-07-2009

Tagged Under : ,

Khi các bạn đọc những dòng này, thì anh của các bạn đang lẩm nhẩm bài “If I could fly” của “Helloween” và mỉm cười. Bài này anh nhờ một bạn của anh post. Do tính anh thích vẽ chuyện, nên đòi phải post vào đúng giờ anh bắt đầu bay cơ.

Lần bữa, bạn anh có hỏi: “Rời khỏi Việt Nam, anh có buồn và hối tiếc gì không?”

Anh xin mượn câu nói của bạn A.A. Milne để trả lời:

How lucky I am to have something that makes saying goodbye so hard.

Anh có quá nhiều thứ ở Việt Nam, vì vậy anh buồn khi đi, nhưng không hề hối tiếc.

Anh đã có [những] mối tình thật đẹp, đã yêu nhiều và yêu hết mình. Anh cũng có những giây phút vui vẻ thật nhiều với bạn bè. Không gì là thiếu, không gì là đủ. Cái vấn đề duy nhất cần quan tâm ở đây là dừng lại hay chưa. Anh đã chọn cách dừng lại.

Dừng lại nghĩa là chia tay những tháng ngày đẹp đẽ, bỏ lại mọi thứ, đó là tuổi thơ, đó là thời niên thiếu, đó là [tất cả]… để tiếp tục bước chân vào một cuộc phiêu lưu mới.

Anh đã định đi xăm, xăm chữ gì đó gợi cho anh nhớ về đất nước anh. Nhưng rốt cuộc anh lại bỏ ý định này. Có thể do anh hèn lắm, nên sợ đau *hai chấm pê*, cũng có thể anh nghĩ, có những thứ để đâu đó trong tim sẽ tốt hơn (dù thỉnh thoảng anh vẫn quên vị trí tim nằm đâu, nhưng cũng không hề gì đâu, anh hứa).

Thôi, viết dài, viết lắm rồi cũng phải viết tới dòng kết. Vậy thì kết sớm hay kết muộn cũng thế, nhỉ?

Các bạn đọc được những dòng này của anh, điều này có nghĩa các bạn đều là bạn anh. Anh xin dùng câu này vậy

‘We’ll be Friends Forever, won’t we, Pooh?’ asked Piglet.
‘Even longer,’ Pooh answered.

Anh gởi lời chúc may mắn tới tất cả các bạn :)

Hoàng Hải.