Hà Nội

Filed Under (Another Me, Việt Nam) by B.l.u.e on 20-06-2009

Tagged Under :

Hà Nội – Cựu mộng như yên…

Không chỉ là mơ, mà còn là một giấc mơ tưởng chừng không có thật.

Hà Nội, bản thân nó trong anh là mờ ảo. Chỉ là cái cảm giác rùng mình khi đọc

Hàng liễu lơ thơ đứng chịu tang

của Xuân Diệu, hay chặc lưỡi tấm tắc

Sáng chớm lạnh trong lòng Hà Nội
Những phố dài xao xác heo may

dưới ngòi bút của Nguyễn Đình Thi vào những năm ngồi dưới mái trường phổ thông trung học. Hoặc giả, đấy là cảm giác thanh tao, nhẹ nhàng khi ngồi bên li cafe đậm đặc mà thả hồn vào từng nốt nhạc của Em ơi Hà Nội phố. Đấy, hầu hết, chỉ là chút gì đó ngưỡng vọng, xen lẫn ghen tị. Chỉ thế, không hơn, như hai kẻ xa lạ đi lướt qua nhau, những gì đọng lại chỉ là chút hương thầm bay trong làn gió.

Hà Nội, cùng mối liên hệ mật thiết giữa nó và nàng, trái lại, đã và đang in hằn những vết rất sâu lên lớp vỏ não của anh.

Đã hơn một năm trôi qua, nhưng anh vẫn nhớ, nhớ tới điên cuồng – ừ, tại Merry và Vodka làm anh thế – quãng thời gian anh tận tay chạm được vào nó.

Đôi lúc, như những lúc này, anh lại ngồi và tự hỏi: phải chăng những cảm giác ấy chỉ là cơn mơ hay đấy là sự thật, mà nay đã được nhuộm một màu khói hư ảo?

Anh nhớ Hà Nội
…không còn vì những vần thơ
…chẳng bởi những câu ca
…không vì mùa thu lá bay xào xạc
…hay mùa đông cùng hình ảnh thiếu nữ run run

Anh nhớ Hà Nội
…vì nó là niềm vui, là kí ức, nhưng cũng là những ngày buồn đong đầy

Hà Nội, trong anh, là Hà Nội của nàng – không – còn – là – của – anh

B.l.u.e

Ernest Hemingway’s Six-Word Story

Filed Under (Literature) by B.l.u.e on 11-06-2009

Tagged Under :

Shoes

Ernest Hemingway là một nhà văn nổi tiếng, điều này không nói thiết tưởng ai cũng biết. Nhưng có một điều mà có thể ít người biết, Hemingway từng gọi một truyện chỉ có sáu chữ của mình là “greatest story”.

Truyện ấy là: “For sale: baby shoes, never worn.”

dịch đại khái ra tiếng Việt là “Đang bán: giày trẻ em, chưa từng đi.”

Lí do tại sao ra đời câu chuyện trên hiện vẫn còn là điều gì đó không rõ ràng. Có nhiều ý kiến cho rằng, đấy đơn giản là một trò cá cược nhỏ1, riêng ý kiến của tôi lại khác.

Không hẳn là áp dụng cái gọi là chủ quan duy ý chí vào đây, nhưng tôi vẫn cho rằng, một nhà văn viết nên được những tuyệt tác như “Chuông nguyện hồn ai”, “Ông già và biển cả”, không nhiều thì ít cũng có chút dụng ý gì đấy – hoặc giả ông muốn truyền tải gì khi viết ra sáu từ trên.

“For sale: baby shoes, never worn.”

Nếu bối cảnh câu chuyện không phải là ở một cửa hàng bán giày, thì suy tưởng một xíu, có thể lập ra rất nhiều kịch bản cho câu trên. Một kịch bản mà đang hiện trong đầu tôi là:

Không ai tự dưng mua đồ trẻ con về để trong nhà. Tôi rất thích thú với hình ảnh cặp vợ chồng khi biết mình sắp có con, tất bật mua sắm đủ thứ cho em bé. Và đôi giày trên, có lẽ là một trong số rất nhiều đồ vật như vậy.
Never worn – chưa từng được đi một lần, rất có thể vì lí do gì đấy, mà người vợ trẻ không thể giữ được đứa bé. Vì thế, đôi giày ấy, vẫn còn là một đôi giày mới tinh.
Quả thật, cứ nghĩ đến tất cả niềm hi vọng của một cặp đôi trẻ về một đứa con xinh xắn, đáng yêu – biểu hiện qua đôi giày trẻ em nhỏ xíu, không còn nữa, thì tự nhiên lại thấy nao nao. Trong giai đoạn này, tôi đã có duyên trò chuyện, và biết chuyện vài chị mang thai, và đến giờ tôi vẫn không thể quên ánh mắt và giọng nói tràn đầy hi vọng, như đặt tất cả tình yêu của cả đời mình vào đứa bé ấy. Thật đẹp biết bao!

Nhưng còn chữ For sale, tại sao lại đem bán đi nhỉ? Là nhẫn tâm hay là trốn tránh đau thương thực tại?

Dù sao thì sáu chữ tuy không nhiều, nhưng cũng có thể coi là đủ…

B.l.u.e

Chú thích
  1. http://www.youngwriterssociety.com/ywsblog/2008/05/04/hemingways-legendary-six-word-story/ []

Thất Dạ Tuyết

Filed Under (Literature) by B.l.u.e on 10-06-2009

Tagged Under :

Thất Dạ Tuyết

“Thì ra, cho dù là tình cảm sâu sắc nhất trong đời, chung quy cũng không chống lại nổi thời gian.”

Phụ nữ viết truyện, luôn có tư vị khác với đàn ông.
Phụ nữ viết kiếm hiệp, thì lại càng khác.

Kim Dung uyên thâm, tinh tế, tựa như một vò rượu nhẹ, uống xuống rồi vẫn còn để lại chút cảm giác thoải mái, ngọt ngào.
Cổ Long tràn đầy khắc khoải, ưu tư, rượu càng vào sâu càng đắng, không, phải gọi là chát, chua chát đến tận cùng.
Thương Nguyệt – người phụ nữ ấy, về mặt tinh tế không thua gì Kim lão, nhưng lại đôi khi khiến độc giả gấp trang sách lại, ngồi ngẩn ra một lúc rồi nhủ thầm: “sao lại có thể khắc khoải, sâu lắng, đến mức này?” như hay thấy ở các tác phẩm nổi tiếng của Cổ Long.

Thất Dạ Tuyết, thực ra, cái tên không khái quát nên đủ nội dung câu chuyện. Bởi mọi thứ có thể bắt nguồn từ những đêm tuyết ấy, nhưng, phù, cô gái ấy quá tham lam, chỉ trong 17 chương, đã đủ nói trọn vẹn về rất nhiều người, mà người nào, cũng mô tả đến mực tuyệt diệu.

- Hoắc Triển Bạch – thất công tử của Đỉnh Kiếm Các, người được xem là Trung Nguyên đệ nhất kiếm, trí tài đều có thể coi là không đứng dưới bất kì ai, lại không thể nào tự thắng được chính những ảo mộng do mình tự tạo ra rồi khăng khăng giữ lấy.
Tám năm trời rong ruổi bốn phương, chỉ để đuổi lấy một bóng hình, nhưng, mãi chỉ là kẻ đến sau.
Đến rồi, một ngày, khi chợt nhận ra mình đã già mất rồi, cái thời niên thiếu yêu cuồng si mê dại ấy đã qua đi không trở lại. Cái tư vị khi một ngày nhìn nhận ra điều này sẽ như thế nào nhỉ?
Thở dài? Tiếc nuối? Thống hận? hay thanh thản?

- Tiết Tử Dạ – Dược sư cốc, thiên hạ đệ nhất thần y. Cũng như Triển Bạch, hơn mười năm trời, nàng sống với ánh mắt nhìn đăm đăm về quá khứ, nơi ngày ấy, nàng và chàng trai ấy thật vui vẻ và hạnh phúc.
Là si mê? Là chấp niệm?
Biết là thế, mà nàng cứ đâm đầu vào.
Cái vọng tưởng ngỡ như tồn tại cả đời ấy, rồi lại cũng tan biến theo thời gian

Triển Bạch và Tử Dạ, cái ngày hai người quyết tâm bỏ đi – thứ – gọi – là – một – thời của mình, tôi thật sự muốn biết, hai vị có cảm giác thế nào?

- Đồng – Minh Giới – Đại Quang minh cung đệ nhất sát thủ. Có người nói, quên sẽ tốt hơn. Nhưng, quên đi điều làm mình đau, và mãi nhớ điều làm mình đau, điều gì tốt hơn? Câu trả lời là điều đầu tiên. Nhưng có lẽ không ít người sẽ chọn cách sau. Chỉ để mãi nhớ một trường kí ức, một hình ảnh. Con người này, sống nhưng chẳng khác nào đã chọn cách chết cho chính bản thân mình. Là định mệnh ư?

- Diệu Phong – Minh Giáo Ngũ Minh Tử. Trong Thất Dạ Tuyết, có thể nói, đây là người đau khổ nhất.
Một người mà ngay từ năm tuổi không thể khóc, phải luôn cười, cứ vô tâm, vô thần mà hành sự. Một người biết rằng mình phải khóc để giải toả, mà không khóc được. Người ấy, ắt hẳn là sẽ đau đớn đến khôn cùng.
Cái đêm Diệu Phong chạy như bay ngoài tuyết, vô vọng sưởi ấm một bóng hình – hình ảnh ánh sáng của đời hắn, hắn đã nghĩ gì? Khi ngay vừa thoát khỏi vẽ lãnh ngạo trên khuôn mặt lẫn cả trong tim, lại phải chịu đựng cái chết của hai người có ý nghĩa nhất đời mình, hắn đau đến mức nào?

Mỗi nhân vật đều là mỗi đoạn cuộc đời khác nhau, điểm giống nhau duy nhất là đều phải trải qua những giai đoạn đau khổ – hạnh phúc – đau khổ, nối tiếp. Tất cả, từ giờ đến cuối cuộc đời, đều sẽ sống với hai từ “kí ức”.
Biết là như thế, mà vẫn đâm đầu vào, con người, chung quy vẫn mãi là những kẻ ngốc…

những ký ức ấy tựa như một thanh đao, mỗi lần nhớ đến là lại cắt sâu vào tim một vết thương sâu hoắm, chỉ cần y còn sống một ngày, thứ hình phạt lăng trì này sẽ mãi không bao giờ dừng lại.

B.l.u.e

Eternal Sunshine of the Spotless Mind

Filed Under (Film) by B.l.u.e on 09-06-2009

Tagged Under : ,

Eternal Sunshine of the Spotless Mind

Điên rồ!
Thật sự điên rồ!
Khó hiểu đến mức phát điên, nhưng cũng đẹp và đầy tràn triết lí.

Tôi xem Eternal Sunshine of the Spotless Mind giữa lúc đầu óc không thể gọi là trong trạng thái tỉnh táo nhất, khi sự mệt mỏi xâm chiếm lấy tôi qua từng thớ thịt lẫn từng neural trí não. Nghe thì thoạt có vẻ đây là một sai lầm, khi tiếp cận một tác phẩm nghiêng nhiều về tâm lí – hơn là tình cảm lãng mạn trong tình trạng này. Nhưng, như bản thân bộ phim đã cực kì khó hiểu, như một mê cung, không phải được xây lên bằng gạch đá, hay những hàng cây, mà là những nét vẽ mờ ảo, đứt đoạn của kí ức, thì việc đang tỉnh hay đang mê, có lẽ cũng không khác biệt nhiều lắm.

Eternal Sunshine of the Spotless Mind là một bộ phim tâm lý của điện ảnh Hoa Kỳ công chiếu tháng 3 năm 2004. Bộ phim được thực hiện bởi đạo diễn người Pháp Michel Gondry dựa theo kịch bản của Charlie Kaufman với dàn diễn viên chính gồm Jim Carrey, Kate Winslet, Kirsten Dunst, Mark Ruffalo, Elijah Wood và Tom Wilkinson. Eternal Sunshine nói về câu chuyện của đôi tình nhân Joel Barish (Carrey) và Clementine Kruczynski (Winslet), gặp nhiều bất đồng trong cuộc sống, họ quyết định tới công ty Lacuna Inc. xóa bỏ kí ức về người kia để rồi lại thấy không thể sống thiếu nhau và phải tìm mọi cách để giữ lại hình ảnh của người mình yêu trong trí nhớ. Sau khi ra mắt khán giả Eternal Sunshine đã nhận được nhiều lời khen ngợi, đặc biệt là về kịch bản sáng tạo của Kaufman cùng diễn xuất của hai ngôi sao Jim Carrey và Kate Winslet. Với tác phẩm này, Kaufman đã được trao Giải Oscar cho kịch bản gốc hay nhất còn Kate Winslet trở thành nữ diễn viên trẻ nhất có được 4 đề cử Oscar cho hạng mục diễn xuất.1

Những cảnh trong bộ phim, mới trông rất rời rạc và vô cùng, xin lỗi, nhảm nhí. Những cung bậc cảm xúc được đẩy lên tới mức cực kì thái quá đủ khiến những ai, dù là kiên nhẫn nhất, cũng phải thốt lên câu “cái quái quỉ gì đang diễn ra đây?” Nhưng, xét trên tổng thể bộ phim, không cảnh nào là thừa cả. Tất cả hợp nhau, từng đoạn, từng đoạn ấy, để làm nên một mê cung đầy rắc rối, nhưng ảo diệu kì lạ.

Trong cái mớ hỗn độn của bộ phim – kí ức ấy, dù cho kí ức có kéo chủ nhân sở hữu của nó đi về phía nào, vượt qua những giới hạn tuyệt đối nhất của thời gian và không gian, thì nó cũng đều ẩn chứa trong đó một tình yêu thật sâu đậm.

Friedrich Nietzsche trong Jenseits von Gut und Bose có nói về ý nghĩa tích cực của sự lãng quên:

Blessed are the forgetful: for they “get the better” even of their blunders2.

Có những người chọn cách lãng quên, để tìm sự thanh thảnh cho tâm hồn của mình. Lại có những người, dù trong bất cứ hoàn cảnh nào, cũng đều muốn chống trả lại những kẻ thù của kí ức, bất kể chúng là những thứ siêu nhiên như thời gian, hay là các liệu pháp khoa học, để giữ lại cho mình những thứ mà mình hằng yêu quí ấy, bất kể nó có gây cho chính bản thân mình – chứ không phải ai khác, đau buồn đến mức nào.

Người ta hay nói nhiều đến cụm từ “là của nhau”. Nhưng, là của nhau, mà nếu không cố gắng, thì những gì còn đọng lại, mãi chỉ là niềm đau và nỗi hối tiếc đến khôn nguôi mà thôi.

Vì vậy, bạn tôi ơi, đừng bao giờ buông xuôi, đừng bao giờ tìm quên, nếu không giữ được ai đó ở mãi bên bạn, thì cũng đừng bao giờ để những kí ức đẹp đẽ ấy rời xa bạn.

Vì, người ta có thể yêu nhau chỉ một thời, nhưng kí ức là…

…một đời.

Tựa như tia nắng vĩnh hằng…

B.l.u.e

Chú thích
  1. http://vi.wikipedia.org/wiki/Eternal_Sunshine_of_the_Spotless_Mind []
  2. Sung sướng thay sự lãng quên, với nó con người trở nên tốt đẹp hơn bất kể những điều sai lầm của họ []

Niệm Khúc Cuối

Filed Under (Another Me) by B.l.u.e on 09-06-2009

Tagged Under :

Tôi còn nhớ, bài đầu tiên tôi hát cho em nghe là bài này

Tình ơi, dù sao đi nữa xin vẫn yêu em

Tôi đã từng tìm mọi cách để quên em đi, nhưng, biết sao được, buồn đau thì luôn hằn sâu hơn hạnh phúc. Tôi giờ đã chấp nhận chịu đựng nỗi đau này một mình; chỉ cần hằng ngày vẫn dõi theo em, hằng ngày nhìn blog hay status YM của em để biết rằng em vẫn đang rất hạnh phúc. Mọi thứ vẫn còn y nguyên, vẫn nguyên tình trạng như ngày em bỏ tôi ra đi với mộng tưởng hạnh phúc của riêng em.

YM

Ngày hôm nay, ở nick YM này, tôi nhận được off mess của em thông báo rằng em đã đổi nick.

Thế là từ đây, cái group đầy kỉ niệm ấy, cái nick em với contact info mà em tinh nghịch log vào nick tôi để sửa ấy, sẽ không còn sáng nữa.

Thế là từ đây, tôi không còn có thể quan tâm em, nữa rồi.

Niệm khúc cuối…

B.l.u.e