và ta vì em tương tư lần đầu…

Filed Under (Another Me) by B.l.u.e on 30-06-2009

Tagged Under :

Hà Trần 9803

Choàng dậy. Không rõ là vì do quên kéo rèm nên vài tia nắng mặt trời buổi sáng sớm chiếu thẳng vào mặt, hay là vì tin nhắn của thằng bạn mới tới: “Cafe bệt nhé. Dậy sửa soạn đi. 15′ nữa tao qua”.
Anh với tay lấy cái điện thoại bàn cũ kĩ, mắt nhắm mắt mở bấm số gọi lại cho nó [điện thoại di động chưa có tiền nạp *cười*], giọng uể oải dặn nó: “Từ từ qua, lên mp3.zing.vn search và down giùm tao bài Tình Ca, ns Quốc bảo, cs Trần Thu Hà”, và cúp máy ngay, kéo rèm lại, cuộn vào chăn và tưởng tượng điệu bộ lèm bèm của nó.

30′ sau, anh và nó ngồi ở cafe bệt.

Thời tiết Sài Gòn mùa này đẹp và lừa tình kinh dị. Buổi sáng mà cứ mát mẻ đến trong veo như thế này, thì hỏi sao chẳng khiến người ta tự nhiên thấy ngẩn ngơ?

Hôm nay, anh mua sẵn hai gói xôi, một xôi gấc, một xôi đậu xanh lên đó. Mỗi đứa một gói, ngồi nhâm nhi li cafe sữa đá và ngấu nghiến gói xôi. Phù, bữa ăn sáng chỉ giản đơn thế thôi. Đang lúc ăn, anh đưa tay vào túi bạn anh, lấy ra cái điện thoại của nó, và mở bài nhạc mà anh nhờ nó download về.

Tiếng hát trong trẻo, khéo léo, đầy quyến rũ của Hà Trần cất lên vang vọng:

Có khi yêu như là yêu lần cuối
Và như là yêu lần mới đâu ngờ
Cứ yêu như là em chờ ta từ kiếp nào
Và ta vì em tương tư lần đầu

Và giữa cái không gian tuy nhộn nhịp nhưng đẹp đẽ ấy, anh đã mỉm cười…

B.l.u.e

p/s: ảnh lấy tại ZideanART

Thử tình khả đãi thành truy ức…

Filed Under (Another Me) by B.l.u.e on 29-06-2009

Tagged Under :

Memory

Anh nghe hai câu này đầu tiên là khi đọc Tiêu Thập Nhất Lang1

Thử tình khả đãi thành truy ức
Chỉ thị đương thời dĩ võng nhiên
(Tình này chỉ còn chờ thành kỉ niệm
Còn lúc này thì đang ngẫn ngơ)

Hai câu thơ, Thẩm Bích Quân đã từng đọc qua, nhưng chưa bao giờ hiểu.
Đến bây giờ, nàng mới thông cảm cái tịch mịch và đau khổ hàm chứa trong đó, nồng đậm không bao giờ phai.

Anh không thuộc nhiều thơ Đường, nhưng có những câu đã đọc rồi là không thể quên. Hai câu trên là một trường hợp như thế.

Anh bình thường chỉ uống được 2 chai beer. Đêm qua, anh uống những 5 chai. Nhưng anh không say.
Trời mưa, thì anh hay nhớ. Anh không biết lí do tại sao, nhưng quả thật là thế. Đêm qua, trời không mưa. Nhưng anh vẫn nhớ.

Thật sự, khi những ngón tay của anh bấm lần lượt vào cái – tổ – hợp – phím – điện – thoại mà có nằm mơ anh vẫn thấy ấy, anh hiểu rõ mình đang làm gì. Chỉ có thằng hèn mới dám làm mà không dám nhận. Anh tuy hèn trong đủ mọi chuyện, nhưng riêng việc này thì anh dám nhận: anh vẫn nhớ nó. Ừ, nó ở đây là bạn gái cũ của anh. Đôi khi từ ngữ không diễn tả hết mọi thứ, nhỉ?

Khi tiếng của nó vang lên trong điện thoại, anh tưởng chừng như mình không thể đứng vững. Đúng là cái mặt nạ đích thực của thời gian là man trá, khi thì ngọt ngào, lúc lại tàn khốc. Tưởng như tiếng tík tắk của đồng hồ vọng về từ một vùng kí ức xa xôi, nhưng rồi lại giật mình phát hiện nó rất gần.

Đúng vào thời điểm ấy, anh đưa tay ra, nhưng những gì anh chạm vào, chỉ là ánh sáng vàng nhợt nhạt của bóng đèn đường, cái hương thơm toả ra dịu nhẹ của cây cảnh, cảm giác lạnh nhè nhẹ đầy thoả mãn của gió… và một phần của anh. Chỉ không có nó.

Dốc cả tâm can – không ngắn cũng không quá dài, bốn từ này là đủ mô tả mọi thứ. Lại một lần nữa, những gì yếu hèn nhất trong anh, thứ mà bình thường anh che giấu vô cùng tốt bằng một nụ cười nhếch mép, cái nhìn dửng dưng, được dịp tuôn ra ào ạt. Hiện không nhiều người có thể khiến anh như thế. Dĩ nhiên, tên nó nằm ở đầu danh sách.

Anh gọi cho nó, không phải để níu kéo, không phải để ôn cố tri tân. Chỉ đơn giản, vào thời điểm ấy, giữa không gian ấy, đúng lúc con người anh như thế, anh cảm thấy cần gọi.

Anh biết, cái gì cũng chỉ có một thời. Thời đó, đã qua, thật sự qua rồi.

Đến hôm nay, anh mới thật sự thấu hiểu, cái cảm giác mong chờ mọi thứ biến thành kí ức nó như thế nào.

Bàn tay anh vẫn chưa buông, nhưng thứ mà anh đang chạm vào, chỉ có hư – vô.

B.l.u.e

p/s: bức tranh minh hoạ là Memory (Nhớ kỷ niệm xưa) với một khoảng Phố Phái (Oil on canvas, 38 x 45.5 cm, 2001) của họa sĩ Nguyễn Đình Đăng

Chú thích
  1. http://vnthuquan.net/truyen/truyen.aspx?tid=2qtqv3m3237nvn1n1nnn31n343tq83a3q3m3237n1n2n – Hồi 24 []

Sài Gòn của anh – Cafe bệt

Filed Under (Việt Nam) by B.l.u.e on 28-06-2009

Tagged Under : ,

Cafe bệt

Bạn anh ở Hà Nội vào đây nói, anh xin lỗi, anh lập lại nguyên văn, chứ anh thì không bao giờ chửi thề: đm, cái xứ đe’o gì mà toàn quán cafe là quán cafe.

Cô giáo lớp 1 của anh từng dạy rằng, hễ ai chửi thề thì người đó là người xấu.
Cô giáo lớp 2 của anh lại bảo, nên chọn người thật thà mà chơi.
Thế thì anh biết làm sao, phỏng ạ! Bởi câu nói trên của bạn anh là hoàn toàn đúng.

Cám ơn trời, anh không phải dân Nhân Văn, vì thế anh cực dốt viết những gì đi sâu, tận sâu vào văn hoá, phong tục, tập quán. Nhưng anh có cái miệng, vì vậy, anh nghĩ rằng anh có quyền gọi: Văn hoá cafe Sài Gòn.

Sài Gòn chi chít quán cafe, đủ mọi thể loại và phong cách. Có quán đánh vào sự trẻ trung, nhịp sống hiện đại, có quán tìm về không gian trầm mặc, cổ xưa. Có nơi mở jazz, nơi Tuấn Ngọc, nơi gào thét tiếng nhạc Rock chát chúa. Mỗi quán, à không, mỗi thể loại quán, đều góp phần tạo nên cái gọi là Văn hoá cafe Sài Gòn (mà anh đã nhắc ở trên). Tuy nhiên, cafe đặc biệt nhất, theo anh chính là cafe bệt.

Thực ra, không ai biết tên chính xác của cafe bệt là gì, bởi vì nó làm khỉ gì có tên. Chỉ là mỗi người một cách gọi, và bọn anh quen gọi nó như thế.
Cafe bệt nằm ở ngay công viên gì đấy trước Dinh Độc Lập, được chia theo vị trí thành bốn góc (mà có bạn gọi là 4 vùng chiến khu). Trong đó, góc anh hay ngồi nhất là góc đối diện ngay Nhà Thờ Đức Bà.

Nói về ý nghĩa cuộc sống này nọ thì nghe có vẻ triết lí quá – nếu nói theo nghĩa lịch sự, còn nói theo ngôn ngữ bình thường là: xạo bỏ mẹ. Nhưng đúng là, một buổi sáng, à, Sài Gòn này vẫn có khái niệm sáng sớm, nhưng không rõ ràng lắm. Có lẽ, khái niệm buổi sáng sớm của Sài Gòn nên là 7h sáng thì đúng hơn. Nhắc lại, tầm 7h sáng ngồi ở cafe bệt, nhâm nhi li cafe và ổ bánh mì (anh thề, chẳng ngon lành gì sất, nhưng ăn thích thích), và ngắm dòng người – xe chạy thoăn thoắt đủ mọi ngả, lâu lâu chau mày vì những tia nắng sớm mai xuyên qua kẽ lá, nhảy đùa nghịch trên khuôn mặt, cảm giác ấm áp nơi mái tóc chưa gội mấy ngày. Lúc đấy, nhìn lên bầu trời tươi tắn, không một gợn mây, phóng tầm mắt ra xa xíu nữa, bắt gặp vẻ cổ kích như mãi trường tồn với thời gian của nhà thờ Đức Bà, xen với vẻ hiện đại của toà nhà cao tầng Diamond Plaza với lớp kiếng phản chiếu hàng cây xanh – xanh ngắt, khẽ lẩm bẩm câu hát màu nắng hay là màu mắt em. Với anh, đấy đích thực là cảm giác an bình.

Những ngày anh chia tay với bạn gái, anh thực hiện lối sống khốn nạn một cách triệt để: tối ngủ sớm, sáng dậy đi bơi. Đi bơi xong, anh và thằng bạn hay phóng một mạch lên cafe bệt, chỉ đơn thuần là ngồi đó đọc báo giấy và ngắm cảnh, ngắm người. Không lâu đâu, chỉ cần 30′ thôi, rồi cũng lại nhập vào cái dòng xoay hối hả ấy. Nhưng như thế đã là quá hoàn hảo để bắt đầu một ngày mới…

Cảm giác an bình mà hiếm hoi anh tìm được ở Sài Gòn của anh chính là nơi Cafe bệt.

B.l.u.e

p/s: ảnh của kylin nguồn từ Diễn đàn tin học

Sài Gòn của anh

Filed Under (Another Me, Việt Nam) by B.l.u.e on 26-06-2009

Tagged Under :

Sài Gòn xưa

Anh thích cái tên Sài Gòn hơn Thành phố Hồ Chí Minh.

Thật ra chẳng liên quan gì đến lí do chính trị này nọ. Đơn giản là vì từ hồi nhỏ, tầm mỗi tháng một lần, cứ buổi tối, lại có một thằng bé rất đáng yêu, với đôi mắt đen to tròn lay láy (là anh đới), đứng tựa cửa chờ mẹ “đi Sài Gòn” về. Khi đấy, đối với những đứa trẻ nhà quê như anh, thì “đi Sài Gòn” là một việc gì lớn lao lắm. Nó khác hẳn so với việc bọn anh hằng ngày vừa đi vừa chạy nhảy, cười nói líu lo trên con đường làng. Chính vì thế, hai chữ “Sài Gòn” nó có gì đó rất đặc biệt trong anh. Nó có thể là một phần niềm mơ ước thời còn niên thiếu, hoặc giả là những gì hiếm hoi còn sót lại mà anh có thể nhớ, để lâu lâu nhấp miếng trà và tặc lưỡi nói rằng: “Ngày đấy, anh thường hay nghĩ tới…”

Những người dân nơi đây cũng có rất nhiều người thích hai tiếng Sài Gòn. Đó đa phần là những người mà kí ức đẹp nhất gắn với vùng đất được mệnh danh “hòn ngọc Viễn Đông” trước năm 1975. So với lí do của họ, thì có vẻ anh hơi buồn cười nhỉ. Đúng kiểu em chã, uỷ mị, thơ với chả ấu, thằng vẽ chuyện, anh biết sẽ có đứa ác mồm ác miệng bảo thế. Nhưng kệ, anh cứ thích.

Anh chưa từng tự hỏi chính anh: Cái tình cảm thực sự của anh đối với Sài Gòn là gì? Chỉ đơn giản là một vùng đất nơi anh ở, hay nó là một phần trong anh?

Sài Gòn chẳng là của riêng ai. Nhưng khi anh đặt tiêu đề Sài Gòn của anh, ấy là anh đang muốn đề cập tới những cảm xúc về Sài Gòn qua cái nhìn của anh. Đó có thể là một góc nhìn đầy sần sùi, gai góc, sặc mùi tiêu cực; đó cũng có thể là một cái nhìn thật nhẹ, thật mông lung và huyền ảo. Đó có thể là cái nhìn được nhuộm một màu xám nhàn nhạt của quá khứ; hoặc giả là những màu sắc rõ nét nhất mà dòng thời gian – đang – tuôn – chảy dệt nên nó… Chỉ có một điều chắc chắn, anh nhắc lại, đó sẽ là cái nhìn của riêng anh.

Vũng Tàu

Filed Under (Another Me, Việt Nam) by B.l.u.e on 25-06-2009

Tagged Under :

Vũng Tàu

Có những khoảng thời gian bằng nhau nhưng ý nghĩa lại khác nhau. Anh biết anh rồi sẽ lần lượt phải trải qua lần lượt từng khoảng mười hai năm xoay vần, nhưng có lẽ, sẽ không có mười hai năm nào, đẹp như mười hai năm đầu ấy.

Mười hai năm, chỉ ba chữ ngắn gọn, nhưng đó là tuổi thơ của anh.
Mười hai năm, là vô vàn kí ức, kỉ niệm, có cái đã mãi mãi nằm lại với thời gian, có cái vẫn theo anh cho đến tận giờ.

Vũng Tàu trong kí ức của anh không dính dáng gì đến biển. Thật ngạc nhiên, nhưng quả thật là thế. Dù trong giấy khai sinh, hộ khẩu, chỗ thành phố của anh vẫn ghi hai chữ Vũng Tàu, nhưng chỉ là thuộc tỉnh Vũng Tàu. Từ nơi anh ở tới biển, chim chắc cũng phải thay chục đôi cánh mới tới.

Nhưng chẳng hề gì, anh yêu Vũng-Tàu-không-biển-của-anh, hơn là cái Vũng Tàu với những bãi biển đẹp, những con đường lồng lộng gió ban chiều mà các bạn ưa thích.

Vũng Tàu của anh là những con đường đất

Đường đất

màu nâu nhạt. Ở ngoài cùng hai bên bờ là bờ cỏ xanh mướt. Và nằm chính giữa cái khoảng đường đất và bờ cỏ là các mương để dẫn nước.

Anh còn nhớ, khi anh nhỏ, trò chơi ưa thích của anh khi trời mưa là lội xuống những cái mương nhỏ ấy để bắt cá. Đôi khi bắt xong rồi lại thả nó xuống, rồi hì hục bắt tiếp, cứ thế mà hò hét cả buổi chiều.

Vũng Tàu của anh là những hàng rào hoa râm bụt, mà thương thay, đến bây giờ khi về lại, anh mới nhận ra là chúng thấp bé đến nhỏ nhoi, hay cũng có thể tại vì anh không còn là thằng nhóc lùn tịt của ngày ấu thơ.

Anh còn nhớ, khi anh nhỏ, anh cực kì ưa thích trò chui hàng rào. Các bạn cứ thử đi, anh quả quyết, cảm giác chui hàng rào nó hấp dẫn và nó vĩ đại hơn nhiều so với việc tung chân đá bay cánh cổng chính rồi đường hoàng bước vào.

Vũng Tàu của anh là bọn trẻ hàng xóm cùng những trò nghịch ngợm vui đùa.
Vũng Tàu của anh là những cây điều trước nhà, nơi trưa nào anh cũng leo lên đó nằm khềnh ra ngắm trời trăng [hồi đấy anh chưa biết buổi trưa không có trăng], mơ ước những điều viển vông, lâu lâu với tay ngắt trái điều và cẩn thận đưa vào miệng, kẻo nước điều dây vào áo không giặt ra thì lại bị la mắng.
Vũng Tàu của anh là chuồng lợn ba mẹ nuôi, mà mới bốn tuổi, vì nghịch không quản được, anh được ưu ái nhốt vào đó; là luống rau muống ba mẹ trồng sau nhà; là cái ao mà mỗi mùa mưa tiếng ếch kêu ộp oạp náo động cả đêm hè.

Vũng Tàu của anh, là mái trường, là nhà dòng, nơi mà tuy cơ sở vật chất đầy thiếu thốn, nhưng nếu không có mái trường tiểu học và nhà dòng, thì nhất định sẽ không có một anh tài hoa phong nhã như ngày nay. Đến bây giờ, và cho tới tận mai sau, anh sẽ không bao giờ quên được hình ảnh những người thầy của thời thơ ấu ấy, những người mà luôn nói với anh rằng anh rất đặc biệt, luôn truyền cho anh sự tự tin rằng mình không hề thua kém ai.

Gần mười hai năm nữa đã trôi qua, ở cái nơi thân thương ấy, đã có rất nhiều kí ức anh buộc phải bỏ lại [anh rất buồn, nhưng phải đổ lỗi rằng trí nhớ con người có hạn], nhưng cũng có rất nhiều, rất rất nhiều thứ mãi đi cùng anh, thậm chí, trở thành một phần con người anh.

Tạm biệt vùng đất thân yêu, hi vọng rằng, anh sẽ không phải tốn thêm một khoảng xoay vần là mười hai năm, mới có thể gặp lại bạn.

Tạm biệt kí ức một thời…

B.l.u.e