I Dreamed a Dream

Filed Under (Music) by B.l.u.e on 16-04-2009

Tagged Under : ,

Các bạn đang có những ước mơ, anh biết là thế. Vì ở tuổi này, ai mà chả có vô vàn những ước mơ.

Các bạn hẳn đã từng nói câu: “Chẳng thằng rỗi hơi nào đi đánh thuế giấc mơ, phỏng ạ!” để rồi mặc sức vẽ trong đầu các bạn những bức tranh với màu sắc và hình thù mà ngoài các bạn, chẳng ai biết. Nhưng câu hỏi ở đây là: có ai dám sống mãi với ước mơ của mình, và làm hết sức để biến ước mơ thành hiện thực. Hay là khi gặp khó khăn nào đó, các bạn buông xuôi và lại vẽ ra một bức tranh mang màu ước mơ khác, với câu nói như ở đầu đoạn này anh đã nhắc.

Anh 22 tuổi. Anh đã và đang có vài ước mơ. Trong số đó có một giấc mơ, mà anh biết, chỉ buông tay ra là nó sẽ bay đi mãi mãi, sẽ tan vào hư vô, cuốn đi theo một phần kí ức tươi đẹp của một thời trai trẻ là anh ấy. Hiện anh vẫn giữ chặt nó. Anh chỉ không biết, liệu anh có dám sống mãi với nó không. Bản thân con người rất yếu ớt, anh tuy có nhiều phẩm cách và đức tính vượt trội, nhưng vẫn là con người. Tộ sư nó, thế có chết không chứ?

Hôm nay, anh xem cái clip này:

Susan Boyle – Britains Got Talent 20091

anh thật sự khâm phục cô ấy.

Ở đây, anh không nói về tài năng hay giọng hát, không phải vì giọng của cô ấy không hay, mà là thiết tưởng chẳng cần bàn tới ở đây.

Khi bạn 47 tuổi, liệu bạn có dám đăng kí tham gia chương trình tìm kiếm tài năng âm nhạc Britain’s Got Talent, đứng trước đám đông và nói

I want to be like Elaine Page.

Khi đấy cả khán phòng khúc khích cười.

Tuy nhiên, khi người phụ nữ ấy hát xong, Piers Morgan, một người trong ban giám khảo đã nói

When you stood there, with that cheeky grin, and said ‘I want to be like Elaine Page’, everyone was laughing at you. No one is laughing now.

Có lẽ, họ cũng như anh, không khâm phục giấc mơ của cô, nhưng khâm phục cái quyết tâm biến ước mơ thành sự thật của cô ấy

Đời người chẳng được bao lâu, dám mơ ước, thì cũng nên dám sống hết mình vì nó. Bạn nhỉ?

B.l.u.e

Chú thích
  1. Bài này có trong vở nhạc kịch Les Misérables – Những người khốn khổ link wiki: http://en.wikipedia.org/wiki/Songs_from_Les_Mis%C3%A9rables []

Đông Tà – Tây Độc (Ashes of Time)

Filed Under (Film) by B.l.u.e on 13-04-2009

Tagged Under :

Tôi không google về vấn đề đạo diễn Vương Gia Vệ đặt tên Đông Tà – Tây Độc cho phim của mình, rồi sợ khi phát hành ở bên Tây nhợn, người ta không hiểu Đông Tà – Tây Độc là ai, nên mới đổi tên phim thành Ashes of Time, hay là ngược lại. Tuy nhiên, cá nhân tôi thì thấy cái tên Ashes of Time (Cát bụi thời gian) hợp với ý nghĩa bộ phim hơn.

Tôi tìm down phim này chủ yếu là để xem Lâm Thanh Hà hoá thân thành Mộ Dung Yến như thế nào, nguyên nhân là do quá ấn tượng với vai Đông Phương Bất Bại của cô trong Tân Tiếu Ngạo Giang Hồ (Swordman II). Trời ơi, cái ánh mắt đầy ma quái ấy, cái nụ cười nhất tiếu khuynh thành ấy, quả đúng với câu nhận xét của Từ Khắc “mỹ nhân trăm năm mới có một người” và Akiko Tetsuya “minh tinh cuối cùng của phương Đông”.

Lâm Thanh Hà

Tuy nhiên, khi xem phim, tôi lại lặng người với cảnh cuối của bộ phim, cảnh mà Âu Dương Phong ngồi nhớ lại hình ảnh người con gái mà mình yêu nhất đời (Trương Mạn Ngọc thủ vai). Nàng ngồi bên khung cửa, lặng lẽ đếm thời gian và kí ức trôi…

Trương Mạn Ngọc

Người ta không thích bộ phim này vì cho là nó quá lan man, một bộ phim dài 90 phút mà xoay quanh nhiều cuộc đời, xen kẽ là những cuộc tình, day dứt, nghẹn ngào có, hồn nhiên vô tư lự có, hoài niệm có, và tổng hợp tất cả những điều trên cũng có.

Có người lại hì hục đi cắt cho mình một cặp kiếng, nhìn đời qua cặp kiếng đấy, và từ đó áp đặt mọi thứ phải như thế. Tôi nói đó là những người đánh giá bộ phim này qua cặp kiếng truyện Kim Dung: http://vietnamnet.vn/vanhoa/2009/04/841461/ Cần phải biết Vương Gia Vệ chỉ mượn tên để nhào nặn các tuyến nhân vật theo ý mình. Còn việc sau này họ ra sao, có giống như trong truyện Kim Dung không, thì như kiểu đem so sánh tại sao trong Zeus trong thần thoại Hy Lạp và Jupiter trong thần thoại La Mã lại khác nhau vậy.

Dĩ nhiên, nói thế cho vui thôi, mỗi người có một cách nhìn, một quan điểm đánh giá. Và tôi hiện cũng đang viết bài này qua cặp kiếng nhìn của tôi.

Xuân tàm đáo tử ti phương tận
Lạp chúc thành hôi lệ thuỷ can
(Tằm chết mới hết nhả tơ
Nến kia cháy hết mới khô lệ này)

(Vô đề – Lý Thương Ẩn)

Có những điều mà người ta không thể đưa ra làm chuẩn mực để phán xét. Chẳng hạn một điều đơn giản như: bạn có thể mãi mãi yêu và chờ một người không? Không câu trả lời nào là câu trả lời chính xác.

Chí ít là với các nhân vật trong phim.

Họ có thể là những con người khác nhau, nhưng có một điểm chung, là dám yêu và dám sống hết mình vì tình yêu của mình.

Họ sẵn sàng đưa tay đón lấy một khoảnh khắc, và sống hết mình trong cái ánh sáng chói lọi ấy, bất chấp cả đời sau này sẽ phải chờ đợi trong vô vọng và đau khổ.

Tôi cho rằng, chờ đợi và đau khổ không phải là bi kịch. Không dám khẳng định tình yêu mới là bi kịch đích thực của đời người.

Kiếm sĩ mù (Lương Triều Vỹ) bị người vợ sắp cưới của mình bội phản, gã chấp nhận ra đi, để rồi sau đó lại sẵn sàng chấp nhận đánh cuộc với sinh mạng của mình chỉ để ngắm nhìn “hoa anh đào” trong lòng mình một lần cuối…

Người mà Âu Dương Phong yêu thương nhất đời từng nói

Ta đã nghĩ vài điều thật quan trọng, có thể quan trọng trong cả cuộc đời. Nhưng khi nhìn lại, ta tin rằng nó chẳng có gì khác biệt cả.
Mọi thứ đều thay đổi.
Ta luôn nghĩ rằng mình là kẻ chiến thắng cho đến một ngày ta soi gương và thấy khuôn mặt của kẻ chiến bại.
Suốt những năm tháng đẹp nhất của đời ta, người ta yêu thương nhất đã không ở cạnh ta.

nàng có hỏi câu

Nếu thời gian có quay trở lại?

nhưng tôi tin, nếu như thế, thì mọi sự vẫn sẽ tiếp diễn, như bản chất của nó là vậy.

Chai rượu mà nàng đưa cho Hoàng Dược Sư và Âu Dương Phong uống thật ra là gì? Họ Hoàng đấy, liệu có quên được nàng như lời hắn nói không. Hay như Âu Dương Phong

Chai rượu đó chỉ là chuyện tiếu lâm mà nàng đùa giỡn với ta.
Càng cố quên càng nhớ
Thiên hạ thường nói khi ngươi không thể có thứ ngươi muốn, ngươi có thể làm điều tốt nhất là không quên.

Một tác phẩm điện ảnh chỉ trong có 90′ mà đủ vẽ lên một bức tranh tuyệt đẹp về tình yêu, về nỗi cô đơn, về sự chờ đợi, và đặc biệt là thứ tình cảm ngất ngây vô hối, thì nhất định phải gọi là một kiệt tác nghệ thuật.

Cát bụi thời gian – chỉ có khi ngay cả thời gian cũng tan biến, khi bản thân con người đã trở về cát bụi, thì có lẽ, ta sẽ quên được nàng…

B.l.u.e

Như chưa hề có cuộc chia ly…

Filed Under (Another Me) by B.l.u.e on 12-04-2009

Tagged Under : ,

Wedding



Và tôi sẽ thấy cô trong váy đầm trắng thướt tha
Với nụ cười trên môi cô rực rỡ
Cô sẽ trả lời tôi: “Em đồng ý” với vẻ thẹn thùng đầy bỡ ngỡ
Như thuở ban đầu

Sẽ chẳng còn tồn tại nỗi đau.
Những tháng năm dài đằng đẵng
tắm ướt mình trong những giọt nước mắt cay đắng
Cũng chìm vào hư vô

Và tôi sẽ nắm tay cô
Dắt cô đi vào một ngôi Thánh Đường vắng ngắt
Uể oải sáng lên nhờ vài bóng đèn dầu léo lắt
Chẳng có tiếng kinh cầu cũng chẳng có Thánh Ca

Không cần nhẫn cũng chẳng cần hoa
Ở nơi mà ngay cả thời gian cũng chẳng còn tồn tại
nơi mà người ta đang hối hả sống nốt những gì còn lại
Sau quãng đời lạc mất nhau…

B.l.u.e

Một chút thẫn thờ, một chút em…

Filed Under (Another Me) by B.l.u.e on 11-04-2009

Tagged Under :

Lonely


Rồi cô ấy, ngày nào đó sẽ quên tôi
Kỉ niệm về tôi sẽ chỉ như hạt bụi
Thổi nhẹ nhàng rồi tàn lụi…
giữa hư vô

Rồi một ngày, trong những câu chuyện của cô
Khi chiều tàn, ngồi quây quần bên đám bạn
Sẽ là về một gã trai nào với lời tỏ tình lãng mạn
Một cuộc tình mới…
kể từ tôi

“Kể từ tôi”,
dù thời gian có trôi
Tôi lớn khôn hơn, giỏi giang và tài ba hơn, ừ có thể
Chỉ có một điều tôi biết là không thể
Quên đi ba từ “kể từ tôi”

Kể từ tôi…
là mãi mất đi một làn môi
Của một thời,
Hoa đỏ
Kể từ tôi…

B.l.u.e

5841314520

Filed Under (Another Me) by B.l.u.e on 10-04-2009

Tagged Under :

Hôm nay anh surf web để tìm tư liệu lừa tình gái teen, tình cờ đọc lại được bài dưới đây…

Trong nick YM cũ của mình, anh có tạo group là 5841314520, trong group đó có tên anh và cô ấy.

Nick YM mới này của anh, cũng có group như thế, nhưng trong đó chỉ có một nick, luôn sáng: nick của anh.

Chỉ là một chuyện vẩn vơ, nhưng mà dính xíu tới cái gọi là “kỉ niệm” thôi, thì lại thấy bồi hồi như thế này. Già rồi nên yếu đuối quá đi.

Cũng không biết trong YM của cô ấy, tên nick của anh, giờ đang nằm ở group nào…

Mà thật ra, anh hỏi câu như trên làm gì nhỉ? Khi anh biết trong tim của người ta đã không còn hình ảnh của anh, thì vấn đề trên, đối với anh, là vô nghĩa.

À, đây là bài viết, anh tìm được trên mạng

Tin nhắn “5841314520″

“Anh nhắn cho em một tin nhắn, trong đó chỉ vỏn vẹn một dãy số 5841314520. Em thắc mắc ko hiểu anh muốn nhắn nhủ gì. Câu truyện này sẽ thay cho lời giải thích…”

Mùa đông năm đó, có một người tìm tới một trường mỹ thuật ở Thượng Hải để tham gia một khoá bồi dưỡng về kỹ thuật làm tranh sơn dầu. Đi tìm sự lãng mạn ở một thành phố lãng mạn – dó chính là động lực thôi thúc tôi đến Thượng Hải.

Để có thêm tiền chi phí cho cuộc sống và học tập, tôi tìm được việc làm thêm ở một công ty kinh doanh dịch vụ internet. Ban đầu thì chỉ làm những việc lặt vặt, dần dần nhờ vào vốn kiến thức sẵn có và trình độ của mình, tôi cũng trở thành một biên tập viên. Trước đây, tôi sống trong ký túc xá – một căn phòng vừa đông vừa chật. Sau khi có việc làm, có chút dư dả, thế là không đơi phải đuổi, tôi liền thuê một căn phòng ở rất xa trường, mỗi sáng ngủ dậy có thể hoan hỉ tự do hít thở không khí trong lành.

Thế nhưng, tự do bao giờ cũng có cái giá của nó, buổi tối mất ngủ vì công việc ở công ty, sáng dậy lại vội vàng đi học trên chuyến xe buýt đầu tiên. Mất ngủ nghiêm trọng đã làm cho tôi mất hẳn nét tươi tắn của tuổi thanh xuân. Dần dần, việc hoan hỉ sau mỗi sáng thức dậy được thay thế bằng việc ngủ gật trên xe buýt, cũng vì ngủ gật mà tôi thường xuyên bị đi quá bến. Tôi còn nhớ dạo đó ở lớp có một cô gái rất xinh, duyên dáng đến làm người mẫu vẽ, mỗi lần tôi đến muộn, mở cửa vào phòng, mang theo những luồng gió lạnh làm cho cô ta rét run lên. Nhìn ánh mắt giận dữ của cô ta, tôi cũng tự giận mình làm sao trên xe buýt lại có thể say đến như vậy.

Tôi cũng không nhớ từ bao giờ, cái ghế vẫn thường để trống cạnh chỗ tôi ngồi nay đã có một nam thanh niên ngồi vào đó, hình như anh ta lên sau tôi mấy bến, và ngày nào cũng đi chuyến đầu tiên. Cũng không biết từ bao giờ, anh ta trở thành người đảm nhận trách nhiệm đánh thức tôi. “Cô gái, tỉnh dậy đi, đến bến rồi đó”. Cứ như vậy, anh ta nhẹ nhàng thì thầm bên tai tôi, còn tôi thì toàn là trong mơ màng gà gật nên cũng quên mất là nhìn kỹ xem dung nhan anh ta ra sao.

Có một hôm, trước khi lên xe tôi mua một tờ “Tân dân buổi tối”, định là xem rồi đợi anh ta đến, trong trạng thái tỉnh táo sẽ nói lời cảm ơn anh ta. Thế nhưng cứ vừa cầm tờ báo định đọc là hai mắt tôi cứ muốn díp vào khong cưỡng lại được, thế là tôi lại ngủ. Lúc anh ta lên xe thì tờ báo đang che trên mặt tôi, tôi lơ mơ thấy anh ta nhẹ nhàng lấy tờ báo ra rồi khe khẽ giở xem. Bất giác một làn gió nhẹ thoảng qua, mùi mực in và tiếng sột soạt giở báo như bao trùm quanh tôi, trong trạng thái mơ màng, tôi có cảm giác vô cùng dễ chịu, tưởng như mình đã ngủ được mấy trăm năm vậy. Sắp tới bến, anh ta quen lệ cúi xuống khẽ gọi tôi tỉnh dậy, tôi mở mắt thấy anh ta đang nhìn tôi, rất gần, ánh mắt trong veo nhấp nháy như đang cười. Tự dưng trong đầu tôi chợt nhớ đến câu chuyện “Người đẹp ngủ”, nghĩ mình là nàng công chúa đang ngủ, còn anh ta…, thế là tôi đỏ bừng mặt tự mắng mình một câu: “Thần kinh!”, rồi cầm tờ báo xuống xe. Lúc ra đến cửa xe, bất giác tôi ngoái đầu lại, hay là mình nhầm? Trong đôi mắt đó dường như đang ẩn chứa một điều gì đó, nét thân thiện, tươi cười như toát ra một niềm hy vọng đang trào dâng.

Cuộc sống cứ bình yên trôi qua như vậy. Cho đến một hôm, công ty giao cho tôi chịu trách nhiệm biên tập phần văn học trên mạng. Tôi hăm hở tìm, tham khảo những bài viết của cộng tác viên gửi đến. Bất ngờ, tôi bị thu hút bởi một bài viết vừa thoáng xem qua có tên “Người đẹp ngủ của tôi”, một chút tò mò đã thôi thúc tôi đọc bài viết đó, từng chữ, từng chữ…

“Ngắm nhìn cô ấy hơn một giờ đồng hồ, đó là những giây phút hạnh phúc nhất trong ngày của tôi. Tôi nghĩ tôi đã yêu cô ấy… Hàng ngày chúng tôi đều gặp nhau trên xe buýt, mỗi ngày tôi đều được. Trên xe cô ấy luôn luôn ngủ, vì vậy tôi nghĩ cô ấy sẽ không nhớ dung mạo của tôi, còn tôi, trong những cơ hội gặp mặt đó tôi đều nhớ rõ hình dáng, từng cử chỉ của cô ấy. Ấn tượng của tôi về cô ấy vô cùng thanh khiết, trong trắng, trong trắng đến nỗi không thể diễn tả bằng ngôn ngữ, tôi chỉ có thể nói: trong lúc cô ấy ngủ, cô ấy là Người đẹp ngủ của tôi… Có một lần, trong lúc ngủ say, cô ấy đã dựa đầu vào vai tôi, những sợi tóc của cô ấy vương vào mặt tôi và tôi sẽ nhớ mãi cái cảm giác ngọt ngào ấy. Những câu chuyện như vậy giữa chúng tôi thì nhiều, nhưng tôi lai không dám nói với cô ấy một câu nào khác ngoài những câu gọi đánh thức cô ấy tỉnh dậy, sau đó cô ấy đi và tôi lại chờ đợi một cuộc gặp gỡ ngày hôm sau… Tôi không biết làm thế nào để được gần cô ấy hơn, bởi tôi sợ cô ấy sẽ coi thường tôi là một người nhạt nhẽo, mất lịch sự, nhưng tôi lại không có cách nào ngăn được mong muốn có được mối quan hệ tốt đẹp với cô ấy. Còn nhớ cô ấy đã từng đọc “Tân dân buổi tối”, lại nghe nói lần này sẽ tuyển chọn một số bài viết hay để đưa lên mạng và đăng trên “Tân dân buổi tối”, vì vậy với một chút hy vọng cô ấy có thể đọc được điều tôi muốn nói với cô ấy, như thế là đã có hy vọng, đã có lý do”. Khi đọc đến hai câu đó, tôi thật sự bị sốc bởi ngạc nhiên, dường như không thể tin được, tôi tự hỏi chính mình: Phải chăng là anh ta, là anh ta thật sao? Đây có phải là linh ứng chăng, anh ấy cũng nói tôi là Người đẹp ngủ của anh ấy. Thế nhưng câu cuối cùng chỉ vẻn vẹn có mấy chữ, anh ta kêu lên một cách hạnh phúc thì lại dập tắt niềm hạnh phúc vừa nhen nhóm trong tôi. Anh ta viết “Tình yêu trên xe buýt của tôi, 520”, mà tôi hàng ngày lại đi chuyến xe 47. 47 trừ 520 đáp số là một số âm, tại sao từ những tình tiết nhỏ lại đúng như thế, nhưng kết quả lại khác xa như vậy?

Khoá bồi dưỡng đã sắp kết thúc, tác phẩm tốt nghiệp của tôi là bức tranh “Người đẹp ngủ không muốn thức dậy”. Cô gái ngủ với nét buồn man mác không muốn tỉnh dậy, vĩnh viễn như vậy để trong giấc mơ có thể thấy được tất cả những gì đẹp đẽ nhất, không bao giờ mở mắt để không phải đối mặt với sự thất vọng. Tôi đã dùng bức tranh để minh hoạ cho bài viết đó đăng trên “Tân dân buổi tối”. Sau đó thu dọn đồ đạc, rời Thượng Hải, rời xa giấc mơ ảo tưởng.

Tôi cũng không nhớ sau đó bao lâu thì tôi quen bạn trai của tôi bây giờ, anh ấy là một người mạnh mẽ. Tôi cần ở anh đức tính dám làm, dám chịu và tôi cảm động bởi tình cảm chân thành, thẳng thắn ở anh.

Hôm đó là ngày lễ Tình yêu, anh nhắn vào máy nhắn tin của tôi một dãy số kỳ lạ: 5841314520. Đây không phải là số máy nhắn, cũng không phải là số di động, tôi nghĩ nửa ngày vẫn không hiểu những số đó có ý nghĩa gì bèn cầm đi hỏi đồng nghiệp trong công ty. Cuối cùng, cũng có một cô gái trẻ tìm ra đáp án: “ Đây là một câu nói lái rất hay mà: 584 là “anh xin thề”, 1314 là “suốt đời”, 520 là “anh yêu em”!.

520… 520… Tự dưng tôi có cảm giác những chữ số này rất quen, đã từng nhìn thấy ở đâu đó, ở đâu vậy nhỉ? Kí ức chợt hiện về và tất cả đã rõ ràng, chỉ có điều đã quá muộn.

Thực ra, có thể vẫn chưa muộn, trong trái tim của “Người đẹp ngủ” cuối cùng cũng có hy vọng, cuối cùng cô gái đó cũng thức dậy và chỉ cần cô ấy thức dậy, nhất định cô ấy sẽ không còn thấy thất vọng.

P/S : Cách nói lái của dãy số 5841314520 có nghĩa: Trong tiếng Hán cách phát âm của 584 (wu ba si)gần với cách phát âm của câu “anh xin thề” (wo fa shi). Tương tự như vậy 1314 (yi san yi si) phát âm giống “suốt đời” (yi sheng yi shi), 520 (wu er ling) phát âm gần giống câu “anh yêu em” (wo ai ni).